Nguyệt lại vân sơ – Chương 29

Edit: Tử Linh

Beta: Min &

, Chương 29

Thương Hàn im lặng một lát rồi quay đầu lại, giọng nói vẫn hờ hững: “Thua chính là thua. Hiện giờ Thiên Vân trưởng lão sắp đến, nhất định sẽ có biện pháp cứu Phương Thanh ra, không cần ta phải đi. Huống chi việc đã đến nước này, Cửu Nhạc và Cực Thiên Phủ đều khó dung ta. . . . . .”.

Nghi Huyên nóng nảy, nói: “Cái gì mà kêu khó dung huynh? Nếu huynh có thể giải thích tốt, chúng ta cũng sẽ không hiểu lầm đến tận bây giờ! Rõ ràng là huynh vẫn luôn kiêu ngạo, chưa bao giờ coi trọng sư môn!”.

“Dùng cái gì để giải thích đây? Ta thân mang ma đạo, sự thật này là không thể thay đổi. Ta giúp Cực Thiên Phủ che dấu tung tích, hại chết hai người Dịch Tu và Hàm Viễn, cũng là sự thật.” Thương Hàn nói.

“Vậy thì lập công chuộc tội!” Nghi Huyên nói.

Thương Hàn nhìn nàng, đột nhiên hỏi: “Từ trước đến nay, muội luôn đối đầu với ta, vì sao lại muốn khuyên ta ở lại? Muốn nhìn ta bị phạt sao?”.

Từ miệng hắn nói ra những lời này, thế nhưng lại có cảm giác thản nhiên bình tĩnh, không một tia ác ý, tựa như là một câu hỏi bình thường. Nghi Huyên giật mình, mới lớn tiếng phản bác: “Ta là không quen nhìn huynh mỗi lần đều bỏ đi như vậy! Có sai liền nhận, sai có thể sửa. Thành bại được mất là xét theo việc lớn, như vậy mới coi là nam nhân! Hừ, thật sự là uổng phí mối tình thắm thiết của sư tỷ đối với huynh!”

Thương Hàn sau khi nghe xong, nhíu mày nhìn nàng rồi nói từng từ một: “Người trong lòng Phương Thanh là Lâm Xuyên”.

Lời này vừa nói ra, Nghi Huyên ngạc nhiên.”Cái. . . cái gì? Huynh nói bậy bạ gì đó! Bọn họ là thầy trò!”.

“Thầy trò thì đã sao? Phương Thanh dựa vào ma loại mà sống lại, bình thường dựa vào ma khí của Hủ Tức Cốc để bảo trì sự sống đó. Nhưng muội ấy chỉ vì Lâm Xuyên mà xuất cốc, càng cam tâm tình nguyện rời bỏ Cực Thiên Phủ. Quyết ý như vậy, cũng giống như năm đó. Không chỉ là quý trọng và ỷ lại, thậm chí còn bỏ qua sinh tử lẫn quy tắc. Tình cảm thầy trò gì chứ?” Thương Hàn nhắm mắt, trên nét mặt hiện ra vẻ cô đơn giống lúc trước, “Sáu năm trước ta nên biết, trong mắt của muội ấy, sớm chỉ có một người. . . . . .”.

Nhất thời Nghi Huyên khó có thể chấp nhận, nhưng lại không cảm thấy ngoài ý muốn. Cử chỉ cực kì thân thiết quá mức, giao tiếp thâm tình quá nhiều. Tỷ ấy vì hắn không tiếc tính mạng, hắn cũng vì tỷ ấy sống không bằng chết. Ngăn cách ở giữa bọn họ chỉ là một lớp lụa mỏng như cánh ve. Tỷ ấy không nói ra, hắn cũng không phá vỡ. Hiện giờ, tỷ ấy chết rồi sống lại, đã bỏ qua rụt rè đoan trang, cùng với cố kỵ tôn ti. Có lẽ, cũng không phải chuyện xấu. . . . . .

Thương Hàn thấy Nghi Huyên thật lâu không có đáp lại, lạnh nhạt nói: “Nếu hiểu được, cũng đừng lấy ta ra làm trò cười”.

Nghi Huyên cảm thấy ngại ngùng, tuy còn có chút nghi vấn, những cũng không phải không biết mà xấu hổ nhắc lại, chính là có chút ngượng ngùng. Nàng mở miệng, lại quay về chủ đề lúc trước, nói: “Tóm lại huynh không thể đi. . . . . .”.

Lời của nàng chưa nói xong, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng gọi ầm ĩ. Thương Hàn nhíu mày một lúc, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai người Tùng Yên và Thúy Đào vội vàng chạy tới. Hai người kia một thân chật vật, hiển nhiên cũng trải qua khổ chiến. Hai người quỳ xuống ở trước mặt Thương Hàn, nghẹn ngào khóc lóc kể lể.

“Sư phụ, cuối cùng cũng tìm được người . . . . . . Chúng con bị yêu ma đánh bất ngờ, các sư huynh đệ đều. . . . . .” Tùng Yên lời còn chưa dứt, đã là khóc không thành tiếng.

Thương Hàn nâng hai người dậy, đang muốn khuyên giải an ủi, lại cảm giác một cỗ hung thần ma khí ngay gần đó. Tùng Yên và Thúy Đào cũng đồng thời phát hiện, cuống quít nói: “Là yêu ma đuổi tới! Đệ tử bất hiếu, liên luỵ sư phụ. . . . . .”.

Thương Hàn rút ra bội kiếm, bảo hộ trước hai người rồi nói: “Không sao. Tất cả lui ra”.

Một màn này, làm cho Nghi Huyên không tự chủ được sinh ý cười. Không ngờ, lạnh lùng như hắn, nhưng lại có thể ôn hoà hiền hậu đối với đồ nhi  như thế. Nhưng nụ cười của nàng còn chưa hoàn toàn lộ rõ thì đã bị một chuyện làm cho khiếp sợ. Nàng thật sự thấy rõ ràng, Tùng Yên nâng tay, giữa các ngón tay ẩn giấu một đường kim quang ngầm mang sát ý. Giờ này khắc này, mục tiêu hắn có thể công kích chỉ có một!

Nghi Huyên hoàn hồn, ra tay muốn ngăn cản. Tùng Yên và Thúy Đào phát hiện hành động của nàng, một người tung chưởng đánh thẳng vào sau lưng Thương Hàn, tên còn lại phi thân đến trước mặt Nghi Huyên để cản trở. Nghi Huyên vội lên tiếng báo động trước, “Sư huynh! Cẩn thận sau lưng!”.

Thương Hàn đang chuyên tâm đối địch, nghe thấy Nghi Huyên la lên thì trong lòng hắn cả kinh. Nhưng vừa xoay người thì lại bị chưởng kia của Tùng Yên đánh trúng  ngực. Trong khoảnh khắc đó, đau nhức lan khắp toàn thân. Hắn cúi đầu, liền trông thấy kim quang kia đã đánh sâu vào xương cốt.

“Phục ma đinh?” Thương Hàn nhíu chặt mày, chợt nhớ đến tên này.

Tùng Yên một kích đắc thủ, vừa thối lui vừa nói: “Hừ, nếu không phải phục ma đinh thì làm thế nào có chế phục được ngươi!”.

“Các ngươi. . . . . .” Thương Hàn kinh ngạc khó giấu, trên mặt đã không còn vẻ lạnh lùng, bên trong đáy mắt lại mang theo nỗi đau thầm kín.

“Thực đáng tiếc, trật mấy tấc á.” Tùng Yên tay cầm kiếm, khẩu khí dễ dàng làm cho người ta trái tim băng giá.

“Hừ, đều tại nữ nhân này.” Thúy Đào mắt lạnh nhìn Nghi Huyên, “Sớm biết nên giết ngươi đầu tiên mà!”. Hắn nói xong, giơ trường kiếm, đánh úp về phía Nghi Huyên.

Nghi Huyên cuống quít ứng chiến, cũng không hiểu đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

Cùng lúc đó, Tùng Yên cũng không nhiều lời nữa. Hắn xuất chiêu tấn công Thương Hàn. Thương Hàn nhìn kiếm phong của hắn liền dậm chân một cái né tránh. “Cái đinh này, có phải lấy ở trên người Lệnh chủ xuống. . . . . .” Thương Hàn mở miệng, âm thanh lại trở về lạnh lẽo, nghiêm nghị như gió thu.

“Hừ! Ngươi vốn phải nhổ đinh cho Lệnh chủ, hôm nay chịu một đinh này thì cũng là đương nhiên.” Tùng Yên nói.

Thương Hàn ho khan một tiếng, một tia máu chậm rãi chảy xuống từ khóe môi.

Tùng Yên thấy thế, lại vung kiếm công kích. Thương Hàn dễ dàng né tránh công kích của hắn, nâng tay bắt lấy cổ tay hắn mà nói: “Xem ra các ngươi chưa bao giờ thực tình coi ta là sư phụ”.

“Chớ để người ta chê cười! Chúng ta chỉ nguyện trung thành với một người là Lệnh chủ, ngươi là cái thá gì? Nói thật cho ngươi biết, chúng ta bái nhập làm đồ đệ của ngươi, chẳng qua là phụng mệnh Dạ Điệt đại nhân đến giám thị ngươi mà thôi!” Tùng Yên vừa nói, vừa cố gắng muốn giãy ra khỏi sự kiềm chế.

“Các ngươi đều không phải là ma vật, vì sao lại tận trung đối với Cực Thiên . . . . . .” Ngón tay Thương Hàn cầm thật chặt, tiếp tục chất vấn.

“Không phải rất đơn giản sao, chúng ta muốn trở thành ma vật.” Tùng Yên nói xong, chĩa kiếm trực tiếp chém về phía cánh tay Thương Hàn.

Thương Hàn không thể không buông lỏng tay ra, hơi lui lại mấy bước.

Tùng Yên khẽ vuốt thân kiếm, nói: “Được làm ma loại, có thể trường sinh, còn khả năng đạt được sức mạnh tuyệt đỉnh! Cái loại cảm giác này, ngươi phải hiểu rõ ràng chứ! Sư phụ tốt, nếu ngươi thực yêu thương đồ nhi, cũng đừng chắn đường của đồ nhi!”. Hắn nói xong liền xuất ra chiêu “Phiên giang” để đánh về phía Thương Hàn.

Lúc này, ma khí tới gần cũng đã hiển lộ ra chân dung xấu xí. Chỉ thấy quái vật kia thân cao ba trượng, mặc dù có vẻ giống hình người, nhưng lại có bốn cánh tay sáu chân, toàn thân nổi gai nhọn hoắt làm cho người ta sợ hãi. Quái vật kia thấy người, cũng không nói nhiều mà tru lên đánh tới.

Trước sau cùng công kích, với vết thương hiện giờ, Thương Hàn thì làm thế nào có thể ngăn cản. Nghi Huyên vừa lòng tràn đầy lo lắng, vừa thầm nghĩ tiến lên tương trợ. Nhưng dư vị của hương Hòa nhạc vẫn còn trên người nàng, lại thêm Thúy Đào quấy rầy gắt gao, nàng làm như thế nào cũng không thoát được thân.

Thần sắc Thương Hàn lại vô cùng trấn định. Hắn né qua chiêu thức của Tùng Yên, lại tránh đột kích của quái vật kia, rồi sau đó nâng kiếm đâm thẳng vào ngực của chính mình để rút chiếc Phục Ma Đinh kia ra. Kim đinh nhuốm máu rơi xuống đất, trong giây lát đã mất đi hào quang. Ra tay kiên quyết như thế làm cho Tùng Yên không khỏi lo lắng, trong lúc nhất thời đã ngừng thế công.

Thương Hàn vung thanh kiếm dính vết máu vừa nói: “Các ngươi có lòng nhập ma thì ta cũng không muốn giữ. Một đoạn thầy trò, mau mau rời đi, ta tha cho các ngươi một con đường sống”.

Trong lúc đang nói, quái vật kia dĩ nhiên đã đánh tới sau lưng Thương Hàn rồi. Thương Hàn vẫn không quay đầu lại, chỉ thấy kính quang chợt lóe mà phát ra một luồng khí đen dày đặc. Một tiếng rú thê thảm, quái vật kia bị kính quang nuốt hết hoàn toàn, tan thành tro bụi trong nháy mắt. Sắc mặt Thương Hàn lạnh lùng cực hạn, sát khí đáng sợ hiển hiện trên mặt.

Tùng Yên khiếp sợ, bước chân không tự chủ nổi mà lui ra sau. Thúy Đào vốn chiến đấu cùng Nghi Huyên thấy được tình trạng này bèn tung người nhảy ra khỏi cuộc chiến, miệng hô: “Tùng Yên, chuyện tới mức này, chúng ta sớm không còn đường lui!”. Tùng Yên nghe được lời này, thần sắc chấn động. Hai người lập tức liên thủ, đồng loạt tấn công về phía Thương Hàn.

Nghi Huyên cố nén mỏi mệt, cũng vội vàng chạy lại muốn trợ giúp, Thương Hàn lại lạnh lùng nói với nàng: “Lui ra. Không phải chuyện của muội”.

Nghi Huyên trong lòng không vui, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là phải thu tay lại. “Khoe mẽ cái gì  chứ . . . . . .”. Nàng ngấm ngầm nói thầm  một câu. Chẳng qua là có một thời thầy trò, thế nhưng lại bị phản bội thì trong lòng hắn hẳn là cũng không tốt. Nàng như thế nghĩ nên nhìn thấy chiến cuộc trước mắt mà chậm rãi buông lỏng.

Đạo hạnh của Tùng Yên cùng Thúy Đào thì làm thế nào có thể đánh đồng với Thương Hàn. Thương Hàn ngay cả tuyệt kỹ “Kính ảnh chiếu song” cũng không thèm xuất ra, chỉ đơn giản lấy kiếm chiêu là đủ hoàn toàn áp chế thế công của hai người kia. Chỉ trong một hai lần đối chiêu mà thắng bại đã định.

Ngay lúc đó, một âm thanh nham hiểm vang lên: “Quả nhiên là kỳ tài khó gặp, ma loại nhập thân mà lại hoàn toàn không bị khống chế. Lại có thể lấy kính pháp để hoàn toàn chặn ma khí, ngăn cách ma chướng. Tiên pháp không gây thương tổn ngươi, ma đạo ta cũng không làm gì được ngươi. Thương Hàn à Thương Hàn, ta lần đầu tiên gặp được một nhân vật khó giải quyết như vậy đấy”.

Thương Hàn nghe âm thanh như thế liền lật tay đảo kiếm tung ra chiêu Phi Sương, kiếm khí ngưng tụ thành đao ào ào đánh về phía mục tiêu.

Chỉ thấy bóng đen lắc mình một cái né tránh sát chiêu, ở giữa không trung chậm rãi hiện ra thân hình một bóng ma. Áo bào đen rách mướp, kẻ mới tới không phải Quỷ Diện hung ác mà đúng là Dạ Điệt.

Tùng Yên cùng Thúy Đào thấy hắn thì lộ ra vẻ vui mừng, miệng hô “Đại nhân”.

Dạ Điệt cũng không giao thủ với Thương Hàn, thân hình vọt lên một cái liền tới phía sau Tùng Yên và Thúy Đào.

Thương Hàn nhướng mày hỏi: “Dạ Điệt, ngươi cho là tránh ở phía sau đồ nhi của ta thì ta không dám ra tay?”.

“Đâu có.” Dạ Điệt cười đáp, tiện đà lại nói với Tùng Yên và Thúy Đào: “Các ngươi có biết vì sao các ngươi không phải là đối thủ của hắn không? Ha hả, đúng vậy, cũng chỉ do thiếu thứ này mà thôi. . . . . .”

Dạ Điệt nói xong, nâng lên hai tay. Chỉ thấy bên trong lòng bàn tay hắn ngưng tụ một chút u quang, hắc khí mơ hồ dày đặc quấn quanh để lộ ra vẻ yêu tà.

Thương Hàn vừa thấy vật ấy, mặt biến sắc, lớn tiếng hô: “Dừng tay!”.

Nhưng mà, Dạ Điệt làm sao có thể nghe hắn quát bảo mà ngưng lại. Hắn hai tay, đánh u quang kia vào trong cơ thể của Tùng Yên và Thúy Đào. Trong khoảnh khắc đó, Tùng Yên cùng Thúy Đào ngã trên mặt đất, đau đớn hét thành tiếng.

Nghi Huyên mặc dù sớm biết Cực Thiên Phủ có thủ pháp ăn thịt ma loại, nhưng hiện giờ mới tận mắt thấy nên không khỏi khiếp sợ. Nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng một người đến tột cùng phải gặp phải đau đớn như thế nào thì mới có thể phát ra tiếng tê rống gào thét đáng sợ như thế. Không chỉ có thống khổ cùng thê thảm, trong âm thanh kia dường như cơ thể đang bị xé rách, xương cốt gãy vụn, lục phủ ngũ tạng đứt đoạn . . . . . . Nó đủ để truyền đi cảm giác sợ hãi khôn cùng nhập vào tâm người khác. Mà so với tiếng tê rống này, điều càng đáng sợ chính là trong nháy mắt thân mình hai người bắt đầu biến đổi. Huyết nhục rã rời, xương cốt lệch vị trí, bề ngoài nhân loại dần dần bị yêu ma quỷ dị thay thế. . . . . . Ngay tại lúc nàng ngỡ ngàng, đã thấy Thương Hàn hoàn toàn không cố kỵ, vọt tới trước người Tùng Yên và Thúy Đào, gọi Bảo Kính ra trong tay để muốn thay bọn họ chống đỡ ma loại.

Dạ Điệt sớm đã lui qua một bên, nhẹ nói: “Ài, đáng tiếc đáng thương ha. Người có thể nạp hóa ma loại, trong vạn không có nổi một. Thương Hàn, đừng uổng phí khí lực. Hai đứa đồ nhi này của ngươi, chung quy là không có thiên phú dị bẩm như ngươi rồi”.

Thương Hàn không thèm để ý tới, lên tiếng bảo Tùng Yên và Thúy Đào: “Ngu ngốc! Ta sớm đã dạy các ngươi phương pháp ngưng kính, còn không mau làm phép chống đỡ?!”. Hắn nói thật khẩn cấp, khó nén nổi căm phẫn. Nhưng mà, Tùng Yên và Thúy Đào rốt cuộc cũng không thể đáp lại. Hai người kia giãy dụa chỉ chốc lát rồi từ từ xuôi tay. Thương Hàn không muốn từ bỏ, hắn tăng thêm vài phần công lực, ý đồ vãn hồi một tia hy vọng cuối cùng.

Thấy Bảo ính kia đã hoàn toàn triển khai lực lượng, Dạ Điệt cười một tiếng quái dị, búng ngón tay thành tiếng.

Âm thanh vừa xuất, thân mình Tùng Yên và Thúy Đào đột nhiên chấn động, hai điểm u quang mới vừa rồi đột nhiên chạy ra khỏi thân thể bọn họ nhằm hướng Thương Hàn bay tới. Thương Hàn cả kinh, đang muốn ứng đối. Không nghĩ rằng mục tiêu u quang kia muốn cũng không phải hắn, mà là Bảo kính trong tay hắn. Lúc này, Bảo kính đã hoàn toàn phóng thích năng lực ra nên cũng không có khả năng chống đỡ. U quang kia nhập vào mặt kính làm bắn ra những đốm lửa, Bảo Kính rạn vỡ chợt lâm vào hắc ám dày đặc. Thân mình Thương Hàn cứng đờ, không thể động đậy.

Dạ Điệt vỗ tay, cười nói: “Muốn bắt thú quý, cuối cùng vẫn phải dùng loại mồi đặc biệt”.

Tiếng nói vừa dứt, Bảo kính trong lòng bàn tay Thương Hàn đột nhiên trào ra ngọn lửa xanh sẫm. Ngọn lửa như độc xà, đảo mắt liền gắt gao cuốn lấy hắn. Thương Hàn mặc dù muốn thoát khỏi, nhưng Bảo Kính này vốn là cùng hắn đồng tâm cộng mệnh. Hiện giờ Bảo kính bị ma loại làm ô nhiễm thì hắn làm thế nào có thể may mắn thoát khỏi.

Nghi Huyên mắt thấy tình trạng này, gọi ra gương của bản thân, muốn thực hiện dập tắt lửa. Nhưng nàng còn chưa đến gần, đã bị Thương Hàn lớn tiếng quát bảo ngưng lại:

“Đi!” Thương Hàn kiệt lực quát, “Muội không cứu nổi ta! Đi mau!”.

Nghi Huyên sớm hoảng hốt, nghe hắn như vậy vừa nói, nàng ngẩn người. Đích xác, nàng cũng không biết làm như thế nào để dập tắt ngọn lửa này. Có lẽ, giết thủ phạm châm lửa kia mới là biện pháp tốt nhất. Nàng nghĩ đến đây bèn nâng kiếm xoay người tấn công về phía Dạ Điệt.

Nhưng mà, nàng còn không bước tới một bước đã bị Thương Hàn bắt được cổ tay. Ngọn lửa cháy, làm cho tay hắn nóng bỏng khiến nàng đau nhức. Nàng quay đầu lại nhìn thấy hắn, đang muốn nói chuyện thì hắn lại buông tay ra, một chưởng đánh về phía nàng. Nàng trốn tránh không kịp, bị một chưởng này quả thực đánh trúng. Nhưng điều làm cho nàng hơn kinh ngạc chính là, một chưởng này của hắn cũng không sát tâm, cỗ lực đạo kia thận trọng nâng nàng rồi đẩy nàng hướng về phía xa xa.

Mắt thấy tình hình phát triển như thế, Dạ Điệt thở dài, cười nói: “Quả nhiên là đồng môn, tình nghĩa thâm tình thắm thiết, làm cho người ta cảm khái”.

Đưa Nghi Huyên đi xong, Thương Hàn không còn lực duy trì, suy sụp quỳ rạp xuống đất. Ngọn lửa thiêu cháy, làm cho hắn đau nhức. Hắn cắn răng nhẫn nại, không muốn chính mình có nửa phần yếu thế. Hắn mở miệng, âm thanh vẫn đầy cao ngạo “Mạng của ta là Cực Thiên Phủ cứu, muốn thì cứ việc lấy đi”.

Dạ Điệt thờ ơ nhìn hắn, nói: “Nói cho cùng. Phản bội Cực Thiên, chỉ có đường chết. Mất công Lệnh chủ còn khen ngươi, phải giữ khung xương của ngươi để ngắm. Ngươi sẽ theo ta trở về, cẩn thận mà hưởng thụ phần ưu ái này đi”.

Nói xong, Dạ Điệt nhẹ nhàng vỗ tay làm sinh ra luồng khí đen dày đặc cuồn cuộn, trong nháy mắt đem Thương Hàn biến đi. Dạ Điệt vừa lòng cười, ngay đi là lúc, khinh miệt liếc mắt một cái xuống thi thể Tùng Yên và Thúy Đào.

“Hạng người vô dụng, có thể giúp ta đến tận đây, cũng coi như chết có ý nghĩa. . . . . .”

Tiếng cười hắn âm trầm, bước qua vũng máu đỏ sẫm, thân hình biến mất trong chốn âm u.

~ Hết Chương 29 ~

Tác giả nói: tôi sai rồi. . . . . .

Sau khi tẩy trắng sư huynh, tôi không tự giác cho huynh ấy thêm đất diễn . . . . . . ~~~

[ Lâm Xuyên: tình dùng cái gì kham! ]

[ Phương Thanh: tình dùng cái gì kham! ]

~~~ a, tóm lại, chương sao nam nữ diễn viên lên sân khấu! Nhất định!

Chương sau: Nam chính có lập trường kiên định mới đủ tư cách làm nam chính!

2 thoughts on “Nguyệt lại vân sơ – Chương 29

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s