Nguyệt lại vân sơ – Chương 20

Edit: Phong Vũ

Beta: Min

, Chương 20: Từ đầu đến cuối, ở chỗ chúng ta chỉ có một yêu ma chính là nàng ta!

Lại nói Lâm Xuyên tạm nghỉ hơn phân nửa ngày, cảm thấy thoải mái hơn một chút liền đứng dậy đi qua đi lại. Lúc trước Phương Thanh khăng khăng cùng hắn trở về, lại bị bắt lại. Hắn trong lòng mặc dù còn đang suy tính, nhưng nghĩ đến chuyện trước đây, có nghi ngờ không biết làm sao cho thỏa đáng. Lại nghĩ tới Dịch Tu và Hàm Viễn sư đệ còn đang trọng thương bất tỉnh, bỗng cảm thấy áy náy. Chuyện này mặc dù không phải là lỗi của hắn, nhưng hắn thân là sư huynh, dù sao cũng chưa làm tròn trách nhiệm trông nom. Nghĩ đến đây, hắn đứng dậy đi về phía phòng hai người họ.

Nói đến cũng lạ, hắn hiện giờ đã là “kính kiếm song thành”, ở trong môn phái cũng được coi là cao thủ, vì sao hôm qua lại không phát hiện ra có yêu ma trà trộn trong nơi ở? Theo lý thuyết, khí của yêu ma tàn bạo và kỳ lạ nhất, nhưng người đang tu tiên vẫn có thể dễ dàng phát hiện. Hoặc là, hắn bị ma khí trên người Phương Thanh mê hoặc, vậy còn các đệ tử khác thì sao? Vì sao lại không có một ai phát hiện ra? Cho dù tất cả mọi người đạo hạnh không cao, không thể phân biệt rõ yêu ma, nhưng còn Thương Hàn? Tại sao ngay cả cao thủ như Thương Hàn cũng sơ sẩy đến vậy?

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, không tự giác mà dừng bước chân. Khi đó Dịch Tu có nói một câu, bây giờ nghĩ đến mới thấy hết sức kỳ hoặc. Thương Hàn ngủ sớm, cũng đã sai Nghi Huyên mang theo đệ tử ra ngoài tuần tra, chuyện này thật trùng hợp, hình như ẩn dấu cái gì đó.

Hắn đang suy nghĩ mải miết, chợt nghe thấy một tiếng thét kinh hãi, đúng là truyền đến từ trong phòng Dịch Tu và Hàm Viễn. Hắn vội thu suy nghĩ, nhanh chóng chạy qua. Còn chưa tới cửa, một mùi máu tanh liền xộc vào mũi. Hắn trong lòng hoảng hốt, không thèm báo trước, trực tiếp đẩy cửa mà vào. Rồi sau đó liền bị cảnh tượng kinh rợn trước mắt làm cho đứng ngây trời trồng.

Trong phòng, máu tươi lênh láng, trước mắt đỏ thẫm một màu. Ruột gan rải rác khắp nơi, nhìn thấy mà ghê người. Từ kinh nghiệm sát phạt, thi thể ở trong tình trạng bi thảm Lâm Xuyên cũng không hiếm gặp. Nhưng nhìn thấy chính đồng môn của mình bị như thế lại là một chuyện khác. Suy nghĩ của hắn tránh không khỏi trì trệ, không làm sao tin được, đống tứ chi rơi rụng này chính là Dịch Tu và Hàm Viễn.

“Lâm Xuyên sư huynh……”

Lâm Xuyên đang lo sợ không yên, bị một tiếng gọi này làm cho bừng tỉnh. Hắn theo tiếng gọi nhìn lại, chỉ thấy Tùng Yên co quắp ngồi dưới đất, vẻ mặt hoảng sợ. Chắc là khiếp sợ quá mà té ngã, trên người trên tay hắn dính đầy vết máu, chật vật vô cùng.

Lâm Xuyên vội quỳ gối, ấn  bờ vai của hắn, hỏi: “Sao lại thế này?”.

Tùng Yên vừa bị hắn hỏi, nước mắt đã tràn mi. Hắn run rẩy, đáp: “Đệ không biết…… Đệ vừa vào thì đã……”.

Lâm Xuyên thấy hắn như thế, cũng không hỏi thêm. Hắn cưỡng chế tinh thần, quan sát thật kỹ. Cử chỉ hung tàn như thế, nhất định là do yêu ma gây ra, nhưng vì sao quanh mình vẫn là không có một chút ma khí nào hết?

Đúng lúc này, các đệ tử khác nghe tin mà đến, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, trong lúc nhất thời nảy ra bi giận, cũng không biết như thế nào cho phải. Sau một lát, Thương Hàn và Nghi Huyên cũng nghe tin mà đến, Nghi Huyên vừa thấy cảnh tượng trong phòng, kinh hãi nói không ra lời. Mà Thương Hàn sắc mặt lại lạnh lẽo buốt giá, bao nhiêu cảm xúc đều đông cứng lại.

Thúy Đào đi theo Thương Hàn mà đến sắp xếp đám người, bước nhanh tới bên cạnh Tùng Yên vội vàng hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Nhưng Tùng Yên đã sớm sợ tới mức thất hồn lạc phách, chỉ nức nở nói không nên lời.

Thúy Đào nhíu mày, giọng vô cùng oán giận, “Đáng giận! Nhất định là Cực Thiên Phủ gây ra!” Hắn dứt lời, hỏi Lâm Xuyên, “Lâm Xuyên sư huynh, huynh có nhìn thấy yêu ma ra tay hành hung không?”.

Lâm Xuyên nặng nề lắc lắc đầu.

Thúy Đào thần sắc chợt hóa bi ai, hắn cúi đầu, buồn bả cả giận nói: “Tại sao có thể như vậy…… Yêu ma kia đến tột cùng làm cách nào có thể ra tay giết người vậy chứ? Đệ…… Đệ căn bản không có phát hiện ra ma khí!”.

Lời này vừa nói ra, tất cả các đệ tử đều nghi hoặc.

Nghi Huyên sắc mặt cũng thay đổi, nhíu mày nói: “Đúng vậy, hoàn toàn không có ma khí…… Điều đó không có khả năng. Khi yêu ma xuất hiện, không thể hoàn toàn che giấu hơi thở như vậy……” Nàng khó hiểu, nhìn về phía Thương Hàn, “Sư huynh, huynh thấy thế nào?”.

Thương Hàn sắc mặt vẫn thâm trầm như trước, cứ như núi sâu vực thẳm. Hắn nghe vậy, cũng không mở miệng, chỉ yên lặng lắc đầu.

“Chẳng lẽ……” Nghi Huyên có chút hoảng hốt, “Chẳng lẽ không phải do yêu ma gây ra?”.

“Ngoài yêu ma, còn ai có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy?!” Thúy Đào bi ai khóc nói lại.

Nghi Huyên trầm tư một lát, nói: “Lần trước cũng vậy, rõ ràng có yêu ma xâm nhập, lại không một ai phát hiện. Hay là, yêu ma kia có pháp bảo gì lợi hại sao?”.

Trong hàng đệ tử nổi lên một trận hơi hơi xôn xao, rồi sau đó, có người sợ hãi mở miệng, nói ra bốn chữ: “Cửu Hoa bảo kính……”.

Những lời này cứ như một luồng sấm sét đánh vào lòng mỗi người. Những suy đoán cứ thế mà dâng lên khiến mọi người bấn loạn lên.

“Đúng vậy! Nhất định là như vậy!” Thúy Đào giật mình nói, “Lần trước khi chúng ta truy lùng yêu nữ kia không phải cũng không tìm được ma khí sao! Cửu Hoa báo kính là thánh vật nên có thể dễ dàng che giấu được ma khí! Nhất định là do yêu nữ kia làm!”.

Lâm Xuyên nghe vậy, trong lòng chợt sợ hãi. Lần trước ở trong Hủ Tức cốc, Phương Thanh đã sử dụng Cửu Hoa bảo kính để đối địch, một thân ma khí bị tẩy sạch sành sanh. Hắn chính mắt chứng kiến, cũng từng thấy nghi hoặc. Nhưng, hắn dám khẳng định chuyện hôm nay tuyệt đối không có nửa phần liên quan đến nàng!

Hắn nhịn không được ra tiếng, nói với Thúy Đào: “Không có chứng cớ thì không thể vội kết luận”.

“Sư huynh vì sao lại nói đỡ cho yêu ma?” Thúy Đào không phục.

Lâm Xuyên lắc đầu, “Ta chỉ ăn ngay nói thật. Nếu đúng là nàng ấy thì làm sao nàng ấy có thể phá khóa mà ra được?”.

Thúy Đào nhìn thẳng hắn, không chút nhượng bộ nói: “Lần trước nàng ta không phải đã trốn được một lần rồi sao!”.

“Trước đây ta đã từng nói rồi, là có yêu ma lẻn vào, cố ý phá pháp trận trừ ma.” Lâm Xuyên nói.

“Yêu ma? Chúng đệ đều không có cảm giác được ma khí, rốt cuộc là yêu ma ở đâu tới? Từ đầu đến cuối, ở chỗ chúng ta chỉ có một yêu ma chính là nàng ta!” Thúy Đào không nén được cơn giận, “Sư huynh lại nhiều lần che chở cho yêu ma kia, hay là bị vẻ ngoài của nàng ta mê hoặc tâm trí rồi?!”

Lâm Xuyên hơi tức giận nhưng cố nén xuống không muốn nổi nóng với hắn, chỉ bình tĩnh nói: “Thúy Đào sư đệ, đệ bình tỉnh lại đi……”.

“Bình tĩnh? Làm sao mà bình tĩnh được! Hiện tại đã có hai vị sư huynh chết thảm rồi đó!” Thúy Đào nói, “Chẳng lẽ huynh không tức, không giận, không đau lòng sao? Lâm Xuyên sư huynh, ở trong lòng huynh, tánh mạng của đồng môn so với an nguy của yêu nữ kia thì cái nào quan trọng hơn?! Hay là, huynh căn bản cùng một giuộc với yêu nữ kia?!”.

Thấy Thúy Đào càng nói càng không khống chế được, Nghi Huyên nhịn không được mở miệng, quát to: “Thúy Đào! Im miệng!”.

Thúy Đào bi phẫn không chịu nổi, rưng rưng nhìn Nghi Huyên nói: “Nghi Huyên sư thúc, vì sao con phải câm mồm, con có nói gì sai đâu? Hiện tại rõ ràng là Lâm Xuyên sư huynh không đúng! Lần trước thúc cũng thấy đó, huynh ấy cùng yêu nữ kia thật sự không minh bạch. Có khi….. có khi hôm qua chính là huynh ấy đã thả yêu nữ kia!”.

“Nói bậy!” Lâm Xuyên cuối cùng cũng không kiềm được tức giận, rống lên một câu.

“Đệ nói bậy? Vậy huynh nói cho đệ biết, vì sao hôm qua huynh lại ở cùng một chỗ với yêu nữ kia?” Thúy Đào chất vấn.

Lâm Xuyên không biết trả lời như thế nào, suy nghĩ một lát, vẫn là nói thực: “Đưa cơm……”.

“Đưa cơm? Buồn cười! Nàng ta là yêu ma còn cần phải ăn nữa sao?” Thúy Đào nói, “Thừa nhận đi, huynh rõ ràng muốn thả nàng ta đi, lại bị Dịch Tu sư huynh và Hàm Viễn sư huynh phát hiện, huynh liền ra tay đả thương bọn họ!”.

“Ta không có!” Lâm Xuyên kiên quyết phủ định.

“Có hay không trong lòng huynh tự hiểu! Hiện giờ chết không đối chứng huynh nói thế nào chẳng được!” Thúy Đào nói.

Lâm Xuyên vô cùng tức giận, nhất thời nói không nên lời.

Nghi Huyên cũng giận, nàng không hề ra lệnh cho Thúy Đào mà ngược lại nói với Thương Hàn: “Sư huynh thật sự rất biết cách dạy dỗ! Còn dung túng cho đồ nhi của mình nói xấu đồng môn như thế!”.

Thương Hàn lúc này mới mở miệng, giọng nói vẫn hờ hững như trước: “Thúy Đào, đủ rồi”.

Thúy Đào nghe hắn nói như thế, lại khóc rống lên, hắn lau lệ, nói: “Vì sao ngay cả sư phụ cũng bảo vệ hắn…… Hắn bao che cho yêu ma, làm sao có thể coi là đồng môn được.” Trên vẻ mặt của hắn sinh ra một chút độc ác, những lời nói ra đều không để cho người ta đường lui, “Lại tằng tịu với yêu ma giống như sư phụ của mình, thật hạ lưu! Khi sư diệt tổ như vậy, hắn có còn xứng làm người của Dịch Thủy Môn!”.

Những lời này, đúng là ném đá vào nước, thoáng chốc làm dậy lên từng đợt sóng. Những đệ tử thân thiết với Lâm Xuyên đều trách Thúy Đào nói càn. Nhưng đối với chuyện lần trước vẫn có chút nghi kỵ, rồi lại có ba phần đồng cảm với lời Thúy Đào nói. Nhưng lại càng có nhiều người, vì cái chết bi thương của Dịch Tu và Hàm Viễn mà nghe bọn họ cãi nhau như thế, cảm thấy không vui vẻ gì. Tình hình bỗng loạn cả lên.

Thương Hàn thấy thế, trầm giọng quát: “Câm hết đi cho ta!”.

Tiếng nói vừa dứt, các đệ tử đều thấy kinh hãi, im miệng cúi đầu.

Thương Hàn nói: “Chân tướng còn chưa rõ đã tự mình rối loạn trước, còn ra cái thể thống gì!”.

“Sư phụ xin cho con nói một lời,” Thúy Đào nén sự độc mồm độc miệng của mình lại, cung kính nói, “Phải điều tra rõ chân tướng thì rất dễ dàng. Nếu thật sự là do yêu nữ kia gây nên, tất có dấu vết. Chúng ta cứ đi tìm là biết ngay!”.

Những lời này nghe rất có lý, trong hàng đệ tử lập tức có người nhỏ tiếng phụ họa.

Thương Hàn nhìn mọi người, trong ánh mắt ngưng trọng lại vài phần thâm sâu. Thấy hắn lại không trả lời, Nghi Huyên lại thiếu kiên nhẫn nói: “Vậy thì đi tìm đi để mọi người khỏi thắc mắc!” Nói xong, nàng xoay người đi về phía phòng nhốt Phương Thanh.

Chúng đệ tử thấy thế, nhanh chóng bám theo.

Thấy tình hình lại phát triển thành ra như vậy, Lâm Xuyên trong lòng vô cùng u ám. Một dự cảm không lành lướt qua khiến hắn không tự chủ được mà sợ hãi đứng lên……

. . . . . .

Cách đó không xa trong phòng, Phương Thanh nằm ở trong vòng pháp trận trừ ma, nhắm mắt nghỉ ngơi. Cơ thể mềm oặt không chút sức lực, trên tay chân đeo khóa thần Cương Thiết vừa nặng nề vừa lạnh như băng, làm cho nàng ngay cả trở mình cũng khó. Nàng không thể bình yên đi vào giấc ngủ, chỉ có thể mặc cho cảm giác mệt mỏi cứ dần dần tiêu hao tinh thần của nàng……

Đột nhiên, một làn hương nhà nhạt truyền đến. Nàng nhận ra mùi hương này, chậm rãi mở to mắt, quay về một mảnh âm u trong phòng hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”.

Tiếng cười tà mị vang lên, trả lời nàng: “Tất nhiên là tới cứu ngươi rồi”.

Vừa dứt lời, vô số mầm xanh nhỏ xíu đội đất mà lên, xông vào bám lấy pháp trận bắt ma. Rồi sau đó, mầm xanh lại đâm chồi, chậm rãi bò lên khóa thần Cương Thiết, quấn chặt một chút, hòng vặn gảy khóa.

“Không cần phiền toái. Ta không muốn đi.” Phương Thanh mở miệng, từ từ nói.

“Nói bậy bạ gì đó.” Từ trong u ám một mỹ nhân kiều diễm chậm rãi đi ra. Nàng ta mày liễu khẽ cau lại, vẻ mặt dịu dáng xót xa, nói, “Tiểu Cảnh, chúng ta là đồng bọn nha, ta làm sao có thể trơ mắt nhìn ngươi bị Dịch Thủy Đình ức hiếp chứ?”.

Phương Thanh không đồng ý, nói: “Ngươi chỉ vì Cửu Hoa bảo kính thôi……”.

“Ha ha, không phải cũng giống nhau sao?” Nữ tử chậm rãi đi tới trước người Phương Thanh, nhẹ nhàng vỗ tay, các cành cây xanh phát lực, nháy mắt đã bẻ được khóa sắt, “Được rồi, mau cùng ta trở về đi”.

Phương Thanh cũng không đứng dậy, nhắm hai mắt lại, “Ta không đi”.

Nữ tử chồm đến, sẳng giọng: “Bây giờ ngươi muốn phản bội Cực Thiên?”.

“Cứ cho là vậy đi.” Phương Thanh miễn cưỡng đáp.

“Tiểu Cảnh à, ngươi đừng quên, mạng của ngươi là do Cực Thiên Phủ cứu, ngay cả Cửu Hoa bảo kính này cũng là do Cực Thiên Phủ ban cho ngươi, ngươi lại lấy oán trả ơn, muốn đối đầu với Cực Thiên ta là sao?” Nữ tử cười hỏi.

“Ta cũng không muốn đối đầu với các ngươi……” Phương Thanh nói, “Ta chỉ muốn tìm một chốn để dừng chân”.

Nữ tử cười đến vui thích, hỏi nàng: “Vì cái tên đó sao?”

“Ừ.” Phương Thanh khẽ đáp.

“Thật là, chút chuyện như vậy cũng đáng cho ngươi giày vò mình như vậy hả. Để hắn đến Cực Thiên Phủ là xong không phải à? Dù sao……” Nữ tử ngừng một chút, cố ý kéo dài giọng, “Không phải hắn cũng có ma loại sao?”.

“Hắn không phải ma vật.” Phương Thanh trợn mắt, lời nói ra vô cùng nghiêm chỉnh.

“Làm ma vật có gì không tốt? Thích làm gì thì làm, tự do tự tại. Ngươi cũng là ma vật, không phải rất thoải mái sao?” Giọng nữ tử mềm nhẹ giống như dụ dỗ, “Huống chi chính đạo cương trực, há lại chịu làm bạn với yêu ma. Không thể so với chúng ta, không chỗ nào cố kỵ. Ngươi cố ý đi theo hắn, chỉ sợ người trong chính đạo nghi kỵ lại là hại hắn”.

“Không cần phải nói nữa, dù sao ta cũng không đi.” Phương Thanh nói.

“Aiiii, mọi người chiều chuộng ngươi đến mức ngươi trở nên ương ngạng tùy hứng rồi. Ta còn tưởng ngươi là thật lòng thích nam tử kia chứ, hóa ra cũng chỉ là ích kỷ làm bậy. Nếu ngươi không nghĩ cho hắn, ta sẽ cho ngươi xem, ngươi có thể hại hắn đến nông nỗi nào.” Nữ tử nói xong, khẽ phất ống tay áo.

Phương Thanh phát hiện, muốn né tránh, cũng đã quá trễ. Máu tươi tanh nồng rớt xuống như mưa, nháy mắt khiến nàng ướt nhẹp. Nàng xoay người ngồi dậy, nhìn thấy vết máu đầy người đầy tay mình, nhíu mày nói: “Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”.

Nữ tử cười khẽ, nhún người, nháy mắt đã ẩn thân. Ngay lúc đó, cửa phòng lập tức bị đẩy ra, Nghi Huyên dẫn một đám đệ tử đi vào……

~ Hết Chương 20 ~

Lời tác giả: tôi không nói gì đâu . . . . . .

Spoil chương sau:

Ngươi vĩnh viễn cũng không thắng được một người đã chết…..

3 thoughts on “Nguyệt lại vân sơ – Chương 20

  1. Tiểu Chi nói:

    “Lại giống như sư phụ mình tằng tịu với yêu ma, thật hạ lưu! Khi sư diệt tổ như vậy, hắn có còn xứng làm người của Dịch Thủy Môn!”.
    E nghĩ câu này phải là :”Lại tằng tịu với yêu ma giống như sư phụ của mình, thật hạ lưu!”

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s