Nguyệt lại vân sơ – Chương 10

Edit: Min

, Chương 10: Tuyệt Cảnh

Trên Mặc Lưu Sơn, chiến cuộc ngày càng loạn.

Đệ tử lên núi thám thính vốn không nhiều lắm, bị rất nhiều ma vật vây công, đương nhiên bị thiệt hơn. Hai nam tử kia vẫn chưa ra tay mà các đệ tử đã cho thấy hiện tượng thất bại. 

Lâm Xuyên nhìn đám ma vật hung ác, tay cầm kiếm càng nắm chặt, nếu lấy Tinh lưu bảo kiếm ra, những ma vật này không khó đối phó. Chỉ là, những lời hôm qua nghe thấy làm hắn không thể không do dự. Mặc dù không rõ chữ “hao tổn” kia là thế nào, nhưng “không động võ” thì hắn hiểu, nếu hắn dùng Tinh lưu bảo kiếm này, dường như sẽ có chuyện không hay xảy ra. . . . . . .

Nhưng ngay sau đó do dự của hắn liền biến mất, hiện giờ đang là tình huống nguy cấp, nếu tiếp tục kéo dài như vậy chỉ e các huynh đệ cũng chỉ còn đường bỏ mạng dưới tay ma vật, nếu Phương Thanh có ở đây, nàng tuyệt đối cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. 

Lâm Xuyên nghĩ đến đây, giơ kiếm xuất chiêu, lệnh nói: “Phi sương!”.

Nhất thời, kiếm quang như tuyết, vô vàn ánh sáng bắn ra, đẩy lùi cả đám ma vật.

Lâm Xuyên thấy một chiêu thành công thì quay lại bảo các sư huynh đệ: “Đi mau!”.

Mọi người nghe vậy, vội vàng rời khỏi chiến cuộc, rút theo hướng về phía chân núi.

Lâm Xuyên cầm kiếm cản phía sau, căng thẳng nhìn từng cử động của đám ma vật. Nam tử mặc áo bào xám vốn chỉ đứng nhìn cuộc chiến bất chợt hành động, đánh bay những  ma vật chặn đường, đứng trước mặt Lâm Xuyên.

“Tinh lưu. . . . . .” Nam tử áo bào xám nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay Lâm Xuyên, ánh mắt lạnh lùng cùng cực.

Lâm Xuyên trực giác cảm thấy nguy hiểm, định lui về phía sau thì nam tử áo đỏ cũng phi thân đến, chặn đường lui của hắn.

“Cảnh Phương Thanh là gì của ngươi?” Nam tử áo đỏ mở miệng hỏi.

Lâm Xuyên cẩn thận địa nhìn xung quanh, thấy các sư huynh đệ đều đã thoát vòng vây an toàn thì lòng cũng bình tĩnh lại, ngạo nghễ đáp: “Bằng các ngươi cũng xứng gọi tục danh của sư phụ ta?”.

Hắn chưa dứt lời, nam tử mặc áo bào xám đã ra tay bất ngờ, hắn giơ tay lên, nhưng rõ ràng lại biến thành xương trắng, móng tay sắc như đao kiếm.

Lâm Xuyên không kịp né tránh, đành phải đưa kiếm chặn lại, móng tay kia chạm đến kiếm phong thì tạo ra môt tiếng lanh lảnh như và đao kiếm chạm nhau vậy. Nam tử mặc áo bào xám sắc mặt âm trầm lạnh lùng nói: “Cảnh Phương Thanh đang ở đâu?”.

Lâm Xuyên hừ lạnh một tiếng, dùng lực nâng kiếm đẩy lùi nam tử kia. Hắn đang muốn đứng vững rồi tấn công, nam tử áo đỏ phía sau bỗng nhấc chân quét ngang, tấn công chân hắn.

Lâm Xuyên thả người hơi nhảy lên, huy kiếm chém xuống, lệnh: “Thương đào!”.

Kiếm khí ép xuống như sóng lớn thi nhau táp vào bờ, ầm ầm một tiếng, mặt đất nứt ra, một lớp khói đen bốc lên, hai người kia cũng không thấy bóng dáng.

Lâm Xuyên tiếp đất đứng vững, lại thấy trong màn khói đen dày đặc, thân hình hai người kia lại ngưng tụ lại, một chưởng vừa rồi lại không đả thương chúng chút nào.

Thân hình của hai người mờ mờ ảo ảo, tức khắc chuyển động, một trước một sau bao vây hắn. Lòng Lâm Xuyên trầm xuống, cảm thấy hơi sợ hãi, hai người này không phải hạng ma vật bình thường, năng lực mạnh hơn hắn rất nhiều, hôm nay chỉ e hắn không thể toàn thân trở ra.

Nam tử áo đỏ nhận ra sự sợ hãi của hắn, khóe môi cong lên, cười nói: “Uổng công ngươi là đệ tử của Cảnh Phương Thanh lại bất tài vô dụng như vậy”. Lúc hắn nói chuyện, trên người tỏa ra hồng quang như sương như khói. Đôi mắt trong khoảnh khắc biến thành màu chàm xanh, cực kì yêu dị. 

Cùng lúc đó, nam tử mặc áo bào tro cũng biến đổi, dung mạo vốn đang anh tuấn phút chốc méo mó, da thịt biến mất mấy mảng, xương lồi ra ngoài, răng nanh trắng cũng lộ ra, rất đáng sợ.

Nghe đồn môn nhân của Cực Thiên Phủ sẽ lấy nội đan của ma vật trồng vào thân thể, gọi là “Ma loại”. Phàm là ai đã tu thành ma loại sẽ có năng lực phi phàm. Nhưng vật này cực kì hung tàn, không phải ai cũng có thể tiếp nhận, đa số những người sau khi nhập ma loại sẽ bị ma lực phản lại, chết bất đắc kì tử.

Hai người trước mặt hắn hiển nhiên đã thành công tiếp nhận ma loại, chỉ e đúng là môn hạ của Cực Thiên Phủ.

Nhân lúc Lâm Xuyên đang suy nghĩ, nam tử mặc áo bào xám lại tấn công hắn một lần nữa, tốc độ của hắn ta cực kì nhanh nhưng không phải mắt thường có thể nhìn thấy, Lâm Xuyên giơ kiếm lên đỡ, tạm thời chỉ có thể phòng thủ.

Nam tử mặc áo xám ngược lại cũng có chút quang minh lỗi lạc, không hề vòng vo mà tấn công ngay chính diện, Lâm Xuyên dứt khoát nâng kiếm nghênh chiến với hắn. Bỗng một tia ánh sáng hồng bay tới, nhẹ nhàng bò lên tay hắn sau đó bất chợt thít chặt lại. Lâm Xuyên cảm thấy đau đớn, cúi đầu thì thấy tia sáng hồng kia mấy bụi gai đỏ đậm như máu, tựa như vô số lưỡi câu móc vào thịt. Hắn đang muốn chặt đứt bụi gai thì nam tử áo xám đã tiếp cận đến gần, khống chế cổ rồi quật ngã hắn.

Lâm Xuyên bỗng thấy mặt tối sầm, suy nghĩ ngưng trệ, bụi gai trói chặt tay chân hắn thít càng ngày càng chặt, đau đớn theo đó mà tăng lên, chế ngự ép chặt ở cổ họng càng làm hắn không thể hít thở. Sợ hãi như nước nuốt hết toàn bộ bình tĩnh, ngực hắn run lên. Một chút sắc máu xẹt qua trước mắt, toàn thân hắn bỗng nóng lên. Hắn không biết sức lực từ đâu tới mà hắn có thể lấy thân thể cắt đứt được bụi gai đồng thời một cước đá văng nam tử áo bào tro và bật dậy. 

Cảnh vật trước mắt vẫn còn hơi hơi mờ mờ, hắn nghe thấy tiếng hít thở rối loạn của mình, từng tiếng từng tiếng đều chấn động tâm hồn. Một lực lượng kì quái đang dâng lên trong cơ thể hắn, điên loạn huyết mạch.

Nam tử mặc áo bào tro lùi lại vài bước, nhìn Lâm Xuyên một cách nghi ngờ nhưng không tiếp tục tấn công nữa, nam tử mặc áo đỏ cũng hơi kinh ngạc, nhưng ngay sau đó hắn lại bật cười, nói: “Ha ha ha, không ngờ, thì ra là đồng loại nha. . . . . .”. 

Lâm Xuyên không hiểu ý hắn cho lắm nhưng cũng chẳng muốn hỏi, giờ khắc này, ý nghĩ muốn sống đã áp chế tất cả, hắn không biết vì sao mình lại sợ hãi như vậy, không tự kiềm chế được ý nghĩ chạy trốn.

Nam tử mặc áo đỏ nhẹ nhàng búng tay, ánh sáng hồng lan tràn sinh ra vô vàn bụi gai như mạng nhện bao trùm xung quanh.

“Thật thú vị, Cảnh Phương Thanh thế nhưng lại nhận ngươi làm đệ tử. . . . . .” Trong lúc nói chuyện, nam tư áo đỏ tiến lên trước, đánh giá Lâm Xuyên tỉ mỉ.

Lâm Xuyên cảm thấy vô cùng chán ghét, lại lùi lại mấy bước.

“Trốn cái gì? Bọn ta rất đáng sợ sao?” Nam tử áo đỏ cười nói, “Bản thân ngươi không phải cũng giống bọn ta sao?”

Lâm Xuyên nghe vậy, vốn không nghĩ để ý nhưng bỗng một đợt đau đớn từ tim truyền đến, nháy mắt lan truyền ra toàn thân. Hắn kêu lên một cách đau đớn rồi khụy xuống, hắn còn thấy gân mạch trên tay mình vặn vẹo chuyển động như là muốn phá da thoát ra ngoài, khoảnh khắc đó màu da cũng thay đổi thành xanh tím.  

Lòng Lâm Xuyên rối loạn, không khỏi run giọng quát: “Các ngươi đã làm gì với ta?!”.

Nam tử áo đỏ nghe vậy thì vỗ tay cười nói: “Thì ra ngay cả ngươi cũng không biết mình là ma vật sao?”.

Ma vật?

Lâm Xuyên lắc đầu, “Ta không phải ma vật!”.

“Thân mang ma loại, chính là ma vật!” Nam tử áo đỏ ánh mắt tà nịnh: “Xem ra ngươi đã bị thuần dưỡng đến mất bản tính rồi. . . . . . có muốn ta lột lớp da này ra cho ngươi để ngươi thấy bộ mặt thật của bản thân mình không?”.

Những câu nói đó đáng sợ đến chừng nào, việc duy nhất Lâm Xuyên có thể làm chính là không tin tưởng. Nhưng sự đau đớn trong cơ thể càng ngày càng dữ dội, hắn thấy cánh tay mình đang từ từ hóa thành hình thú, kinh ngạc hoảng sợ nghi ngờ trong chớp mắt hóa thành tuyệt vọng.

Nam tử áo đỏ thấy biến đổi của hắn, vẻ mặt mang theo sự thoải mái tàn khốc. Đúng lúc này, mạng gai bỗng nhiên bị mạnh mẽ xé mở, một bóng người xinh đẹp nhanh nhẹn rơi xuống, chắn trước người Lâm Xuyên. 

Những đóa kim quế chầm chậm rời xuống mang theo hương thơm thoang thoảng, một luồng sáng lóe lên như giọt nước rơi xuống giữa biển, khi sóng gợn lăn tăn thì những đốm lửa xung quanh đều tắt lịm, sự đau đớn của Lâm Xuyên cũng biến mất, biến hóa trên thân thể cũng tức khắc dừng lại, tất cả trở về như cũ, an toàn yên ổn.  

Hơi thở cũng bình ổn trở lại, Lâm Xuyên ngẩng lên nhìn ngươi trước mặt mình, dùng giọng hơi khàn kêu: “Sư phụ. . . . . . .”. 

Phương Thanh nghe tiếng, quay đầu lại cười với hắn.

Nhìn thấy nàng, nam tử áo đỏ sắc mặt đại biến, vốn đang là một nụ cười tà khinh khỉnh đã biết mất hoàn toàn, thay vào đó là hoảng hốt lúng túng. Nhưng nam tử mặc áo bào xám thì không như vậy, hắn vừa thấy Phương Thanh lập tức bị lửa hận đốt thân, hắn tức giận gầm lên một tiếng, phi thân đánh tới.

Phương Thanh nâng tay, hơi hơi đưa cao lên, Tinh lưu bảo kiếm trong tay Lâm Xuyên chấn động, bay vút lên rồi đáp xuống trên tay nàng. Phương Thanh cầm kiếm, chém xuống lệnh nói: “Phiên giang!”.

Đột nhiên kiếm khí mãnh liệt nổi lên như sóng vồ trên không trung, uy thế cường mạnh đến mức kinh hãi chúng sinh. Kiếm khí lướt qua đến đâu, không gì có thể cản nổi. Nam tử áo xám bị kiếm khí đánh lui, lảo đảo vài bước, hơi hơi thở gấp.

Phương Thanh đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve thân Tinh lưu bảo kiếm, nói: “Ta đã nhiều năm không mở sát giới, nếu không muốn chết thì nhanh đi đi”.

Nam tử mặc áo bào xám lúc này mở miệng giận giữ quát: “Cảnh Phương Thanh, ngươi còn nhận ra ta! Hôm nay ta nhất định phải báo mối thù chặt tay năm đó!”.

Phương Thanh nhìn hắn, nói: “Năm đó yêu ma chết dưới kiếm của ta đâu chỉ trăm vạn? Ngươi là ai trong số đó?”.

Những lời này làm nam tử áo xám càng cuồng nộ không thôi, ma khí dày đặc tỏa ra từ người hắn, lan tràn khắp nơi.

Phương Thanh lại vẫn lạnh nhạt như trước, nàng cầm kiếm đứng đó, đoan chính nghiêm nghị lại xinh đẹp, giọng nói lạnh lùng cực hạn làm ai nghe cũng phải kinh hãi: “Ta có thể chặt một tay của ngươi, đương nhiên cũng có thể chặt nốt cánh tay còn lại, nếu không sợ chết, cứ việc thử xem”.

Nam tử áo xám gào lên một tiếng, nghe ra đã hoàn toàn không giống tiếng của con người, thân thể hắn lại tiếp tục biến hóa, xương sống dài ra xuyên qua da thịt, xương trắng mọc tràn lan, bao trùm bên ngoài cơ thể, xác thịt thu nhỏ lại cuộn trong đống xương. Trong nháy mắt đã hoàn toàn là một bộ xương khô, khí đen cũng dày đặc hơn, tràn ra ngoài bộ xương kèm  theo mùi tanh hôi. Hắn rú lên một tiếng, thân thể ưỡn lên dài mấy trượng cứ thế vồ về phía Phương Thanh. 

Phương Thanh nhẹ nhàng hít một hơi, nâng tay giương kiếm, trong trẻo hô một tiếng: “Vẫn tinh!”.

Tiếng nói vừa dứt, muôn vàn ngôi sao như dòng chảy sáng rực che dấu thân thể nàng. Bộ xương kia cả kinh tìm kiếm khắp nơi, đúng lúc này, trên không trung bỗng kiếm quang rực rỡ như sao sáng. Khoảnh khắc đó, kiếm khí rơi xuống như sao băng hóa thành tuyết.   

Bộ xương khô lại khanh khách cười quái dị, đưa tay hứng “chùm sao” đang rơi.

“Ngươi nghĩ ta sẽ thua chỉ bằng một chiêu này sao!” Bộ xương khô mở miệng, lớn tiếng quát.

“Không.” Giọng nói của Phương Thanh, vẫn chỉ là lạnh nhạt bình tĩnh.

Bộ xương khô nghe tiếng quay lại, chỉ thấy dáng người nhanh như chớp của Phương Thanh không biết từ đâu xuất hiện, nàng huy kiếp chém thẳng xuống giữa người của bộ xương, mà nàng dùng, cũng chính là chiêu đơn giản nhất —— Huyền bộc.

Bộ xương khô không kịp tránh, bị một chiêu kia đánh trúng. Thân thể cao lớn lảo đảo một cái, ngã gục xuống đất.

Phương Thanh không chút do dự, lại thêm một chiêu, vẫn là Huyền bộc, thấy kiếm khí chém xuống, bộ xương nâng tay lên, muốn đỡ.

Bên cạnh chỉ nghe thấy một tiếng giòn vang, tiếng xương gãy rõ ràng đến kì lạ. Cánh tay của bộ xương khô kia cứ như vậy bị chém xuống, nó rống lên mộ tiếng hết sức thảm thiết.

Phương Thanh đi đến đứng trước mặt nó, cười lạnh, nàng lại chém thêm một nhát, lệnh: “Hải nạp!”. 

Vừa dứt lời, kiếm khí khuếch trương thành một cơn lốc, cuồng phong kéo đến. Hai luồng khí trong sạch và đục bẩn trong trời đất hợp lại thành trăm sông nghìn suối, nhất tề hướng đến bảo kiếm trong tay Phương Thanh. Kiếm khi phát ra, không gì có thể chống lại, bộ xương kia trúng một chiêu này, ngay lập tức xương tan thành cát, máu tuôn như mưa. Ngay cả kêu rên cũng không kịp đã mất mạng.   

Nam tử áo hồng đứng một bên thấy cảnh tượng như vậy thì đã sớm cực kì sợ hãi. Hắn lùi lại mấy bước, giọng nói run rẩy: “. . . . . . Tuyệt Cảnh. . . . . .”

Nghe thấy từ này, Phương Thanh từ từ quay đầu lại nhìn về phía hắn.

Giờ phút này, quần áo nàng dính đầy máu nhưng lại mang một vẻ đẹp không thể diễn tả, vẻ mặt nàng lạnh lẽo, ánh mắt ngưng tụ một tầng chiến ý nghiêm nghị, giọng nói kiên quyết lạnh lùng, “Nghe nói sau trận chiến ở Mặc Lưu Sơn, Cực Thiên Phủ tặng cho ta một danh hiệu, gọi là ‘Tuyệt Cảnh’. Cũng có người nói, khi trẻ con của nhân gian khóc, mẹ chúng lấy ma vật của Cực Thiên Phủ ra dọa chúng, mà lúc trẻ con ở Cực Thiên Phủ khóc lóc, chỉ cẩn nói ra hai chữ ‘Tuyệt Cảnh’ sẽ làm cho chúng tuyệt đối im lặng. . . . . . .” Phương Thanh nói đến đây thì mỉm cười, hỏi nam tử áo đỏ, “Xem ngươi nhỏ tuổi như thế này, không biết lúc ngươi khóc lóc, có từng nghe qua tên ta không?”.   

~ Hết Chương 10 ~

Tác giả: ooh ooh ooh. . . . . . Phương Thanh sư phụ, người có biết người rất hung tàn . . . . . . ? ~

[ Phương Thanh: dám ngược đồ nhi của ta. . . . . . SHI nhanh SHI nhanh một chút cho ta! ]

[ Áo đỏ: T_T mẹ ơi mau đến cứu con. . . . . . ]

[ Áo xám: T_T thế này thật không khoa học gì cả. . . . . . ]

[ Na Chích: đã đến mức ngay cả tên của nhân vật phản diện cũng ngại đặt rồi sao. . . . . . ]

[ Hồ Ly: . . . . . . không lấy tên là vì không tẩy trắng! ! ! Hây da! ! ! ]

[ Áo đỏ: . . . . . . ]

[ Áo xám: . . . . . . ]

Đón đọc chương sau:

Sự thật có quan trọng? Không quan trọng? Có quan trọng? Không quan trọng?

Chú thích chút ~~~ SHI là chết đó cả nhà =))

10 thoughts on “Nguyệt lại vân sơ – Chương 10

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s