Nguyệt lại vân sơ – Chương 5

Edit: Min

, Chương 5: Dựa vào cái gì!

Phía sau núi của Dịch Thủy Đình tuy là nơi hoang vu hẻo lánh những cũng chẳng quá nửa ngày sau, chuyện Lâm Xuyên và đệ tử của Thương Hàn tự ý tranh đấu cũng đã truyền khắp toàn phái. Vì Phương Thanh sau đó đã quay về môn phái tiếp tục bế quan, Vân Ẩn Thượng Nhân đã gọi Lâm Xuyên đến hỏi chuyện, thấy hắn bị thương thì cũng không trách móc nặng nề thêm nữa, hơn nữa cũng biết Phương Thanh đã hạ lệnh tư quá nên cũng không trừng phạt gì khác, chỉ dặn hắn sau này không được tái phạm.  

Tịch Đàm để tư quá nằm ngay tại phía sau núi, tên gọi cũng giống như ý nghĩa của nó, là một hồ sâu yên tĩnh, cạnh hồ là một núi đá rất cao, bao quanh đó là một rừng đại thụ, trở thành một nhà giam tự nhiên. Phía trên hồ nước được dựng một bàn đá hình vuông, phàm là đệ tử phạm lỗi đều ngồi trên đó tĩnh tâm tư quá.

Lâm Xuyên băng bó vết thương xong liền theo lệnh tới Tịch Đàm, hắn nghiêm túc ngồi xuống, nhắm mắt ngừng thở, nghe tiếng gió tiếng nước bên tai, cố gắng ổn định tâm trạng.  

Từ nhỏ đến lớn, Phương Thanh tuy là sư phụ nhưng lại rất ít khi để tâm đến hắn, càng đừng nói là trách phạt. Nhưng hôm nay nàng lại chưa phân biệt phải trái đã lệnh cho hắn nhận lỗi với tên sư bá vô liêm sỉ kia, còn bảo hắn tư quá. . . . . .

Tư quá? Rốt cuộc thì hắn đã làm cái gì?! (tư quá là nghĩ về những việc đã làm mà)

Đau đớn đến từ vết thương bóp chặt trái tim hắn từng chút một, nhớ lại vẻ mặt lạnh lùng lúc nãy của nàng, hắn cảm thấy buồn bực một cách khó hiểu, cảm xúc bị kiềm chế hết mức. Hắn hít sâu mấy hơi, cố gắng tĩnh tâm lại.

Không gian tại Tịch Đàm vốn âm u, gió thanh nước lạnh, đến khi màn đêm dần dần buông xuống, sự không cam lòng của hắn cuối cùng mới từ từ lạnh xuống.

Thật sự thì hôm  nay hắn quá nóng vội, tuy Tùng Yên và Thúy Đào khinh người quá đáng, nhưng họ dù sao cũng là trẻ nhỏ, càn quấy gây rối, buông thả lại kiêu ngạo cũng là do tuổi quá nhỏ không hiểu rõ lí lẽ. Hắn là một người lớn nhưng lại đi chấp nhất với hai đứa trẻ con, lại còn ra tay đánh chúng bị thương, có nghĩ thế nào thì cũng không có cách nào bào chữa nổi. Còn nữa, bất kể là ai ra tay trước thì tự ý tranh đấu cũng là vi phạm môn quy, Phương Thanh phạt hắn cũng đúng. Tuy bắt hắn quỳ xuống nhận lỗi làm hắn bất mãn, nhưng với bối phận của hắn, quỳ trước sư bá một chút dường như cũng chẳng có gì quá đáng. Đánh đồ nhi của người ta bị thương, xin lỗi người ta hình như cũng đúng. . . . . .

Vừa rồi là do quá tức giận, sao lại phải ngỗ nghịch với nàng như thế làm gì chứ? Bảo hắn giải thích có khi là cho hắn một cơ hội, tội gì lại không biện hộ cho bản thân ngay lúc đó chứ?

Nghĩ vậy, Lâm Xuyên bỗng thấy chán nản, hận không thể quay ngược lại thời gian một lần nữa. Ngay tại lúc hắn hối hận không biết làm thế nào cho phải, sư đệ Trường Cần đã xách một cái giỏ, cười cười mang cơm tối đến.

Lâm Xuyên thấy vậy thì bật cười: “Chưa nghe thấy tư quá còn có cơm ăn bao giờ”.

Trường Cần cười ha hả lấy mấy món ăn trong giỏ ra rồi nói: “Người bình thường đương nhiên không có, nhưng Lâm Xuyên sư huynh không giống người thường nha”. Trường Cần ngồi xuống cạnh hắn, lấy một miếng ngó sen thái lát từ trong đĩa ra, vừa nhai vừa nói, “Đệ vừa qua xem rồi, phòng của Phương Thanh sư bá sập tan tành, chắc không phải là huynh phá chứ? Ai có mắt đều hiểu, chẳng lẽ chưởng môn còn không rõ sao? Nghe nói Nghi Huyên sư thúc còn đến chỗ chưởng môn than oán cả nửa ngày, lôi hết những chuyện hơn nửa đời của Thương Hàn sư bá ra kể lể một hồi, hiện giờ cả phái từ trên xuống dưới có ai không biết huynh bị ức hiếp chứ? —— đúng rồi, sư huynh vết thương của huynh giờ sao rồi?”.

Nghe Trường Cần thao thao bất tuyệt, Lâm Xuyên cũng được an ủi phần nào, hắn mỉm cười bưng bát cháo lên, vừa uống vừa nói: “Không sao, bị thương ngoài da”.

“Vậy là tốt rồi. . . . . .” Trường Cần cười, lại tiếp tục không khac sh khí lấy củ sen ra ăn, do đang nhai nên tiếng nói không được rõ, “Phương Thanh sư bá cũng thật là, nơi này vừa tối vừa lạnh lại ẩm thấp, sư huynh còn đang bị thương, thế mà còn bảo huynh tới đây tư quá”.

Lâm Xuyên cười, cũng không nói gì.

“Nhưng cũng không trách được, dù sao người huynh đánh bị thương cũng là đệ tử của Thương Hàn sư bá cơ mà. . . . . .”

Lâm Xuyên nghe vậy, ngừng động tác húp cháo, nhìn Trường Cần một cách hơi khó hiểu.

Trường Cần thấy vẻ mặt hắn như vậy thì có chút chế nhạo, vẻ mặt nịnh hót sáp lại: “Sao sao, sư huynh còn không biết. . . . . . chuyện ngày xưa của. . . ừm. . . Thương Hàn sư bá và Phương Thanh sư bá sao?”.

Lâm Xuyên thành thật lắc lắc đầu.

Trường Cần cười một cách xảo quyệt, vỗ đùi nói: “Uổng công huynh là đồ nhi của Phương Thanh sư bá quá đi, đến đây đến đây, để đệ nói cho huynh biết! Thế này này, chuyện này phải bắt đầu nói từ hai mươi năm trước . . . . . .” .

Thì ra, hơn hai mươi năm trước, Thương Hàn và Phương Thanh đều là đệ tử chân truyền của Vân Ẩn Thượng Nhân. Hai người là thanh mai chúc mã, tâm đầu ý hợp, từ nhỏ Thương Hàn đã chăm chỉ chịu khó, kiếm thuật nổi bật trong vạn người, Vân Ẩn Thượng Nhân rất coi trọng hắn, đệ tử toàn phái cũng coi hắn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Sau đó ở đại hội so kiếm của Dịch Thủy, Vân Ẩn Thượng Nhân vốn muốn phong chức đàn chủ và truyền Tinh lưu bảo kiếm cho hắn, cả phái cũng sớm nhận định là y sẽ chiến thắng, nhưng không ngờ rằng, khi đại hội, hắn chỉ thiếu nửa chiêu, thua dưới kiếm Phương Thanh sư muội của mình.  

Vì thế, ngôi vị đàn chủ và Tinh lưu bảo kiếm đều thuộc về Phương Thanh, Thương Hàn coi đây là việc vô cùng nhục nhã, sau đó không lâu thì bỏ đi khỏi môn phái, không rõ tung tích. Nghe đồn trước khi hắn đi đã từng một mình đi tìm Phương Thanh, tuyên bố rằng một ngày nào đó, chắc chắn hắn sẽ đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về hắn.

Trường Cần nói xong, thở dài một tiếng, nói một cách thổn thức: “Nghe nói tình cảm Phương Thanh sư bá dành cho Thương Hàn sư bá sâu như biển cả, biến cố lần đó làm cho ý chí và tinh thần của sư bá đều sa sút, dần dần không quan tâm tới công việc của môn phái nữa, sau đó quyết định rời ra phía sau núi, chắc là không muốn thấy cảnh sinh đau lòng á. . . . . .”. 

Nhịp tim của Lâm Xuyên bỗng nhảy lên không ngừng và hỗn loạn, nhất thời trong nửa khắc không biết có nên tin tưởng lời đồn đó không.

Trường Cần lại cầm một miếng bánh bí đỏ lên, cắn một miếng rồi nói: “Đệ đã nói mà, một người lợi hại như Phương Thanh sư bá sao lại cả ngày lười biếng như thế được chứ, thì ra là bị tình yêu làm tổn thương, nghĩ lại thì thật đúng là bi thương a. . . . . “.

Lòng Lâm Xuyên trầm xuống, không biết tại sao trong lòng bỗng thấy không thoải mái, ngực hơi hơi khó thở, buồn bực không chịu nổi. Thì ra đây là nguyên nhân  khiến nàng trở nên lười nhác. Nàng không bị thương, cũng không phải mắc bệnh, chỉ là vì bị tổn thương tình cảm dẫn đến đau khổ, cho nên mới tự sa ngã. Chỉ vì yêu mà không có được cho nên mới không màng cơm nước, cái gì mà không động đậy được, không có sức chứ, tất cả đều là nói dối. . . . . . Mà nay, nàng không phân biệt đúng sai phải trái, không hỏi rõ nguyên nhân đã đổ hết tội lỗi lên người hắn. Thì ra là bởi vì hắn đả thương đệ tử, bôi nhọ mặt mũi người trong lòng của nàng sao?  

Trường Cần đang nói hăng say, không để ý đến phản ứng của Lâm Xuyên, cười cười trêu trọc: “Aiii, sư huynh à, bây giờ Thương Hàn sư bá đã trở về rồi, huynh nói xem bọn họ có thể  nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành không đây?”.

“Chuyện đó liên quan gì tới ta?” Lâm Xuyên đột nhiên hét lên một câu.

Trường Cần hoảng sợ, suýt nữa bị nghẹ bánh bí đỏ. Hắn nâng mắt, vẻ mặt khó hiểu nhìn Lâm Xuyên.

Lâm Xuyên cũng không biết tại sao mình lại tức giận, nhưng một khắc đó, hắn chính là không kiềm chết được. “Ta cũng không phải là gì của nàng. Ta còn không rõ vì sao tự dưng lại trở thành đồ nhi của nàng. Nàng nuôi ta dạy ta được này nào sao? Hơn hai mươi năm qua, ngay cả một chiêu nửa thức cũng chưa từng dạy cho ta! Nếu nói sư phụ, Thiên Vân trưởng lão và Nghi Huyên sư thúc càng giống sư phụ ta hơn!” Lâm Xuyên nhíu chặt mày, giận dữ nói, “Ngày thường không có chút bộ dạng sư phụ, hiện giờ dựa vào đâu mà lấy thân phận sư phụ ra trừng phạt ta? Ta vì sao mới bị hai tên tiểu quỷ kia chọc tức chứ! Thế nhưng nàng còn phạt ta quỳ xuống nhận sai, bảo ta tư quá ở đây, dựa vào cái gì!”.

Trường Cần sợ run một hồi lâu, hơi hơi không thể tin nổi những điều mình vừa nghe. Hắn và Lâm Xuyên từ nhỏ đã quen biết, cùng nhau lớn lên, hắn biết rõ vị sư huynh này có tính tình tốt đến không thể tốt hơn. Đừng nói là chưa thấy hắn cãi nhau với người ta bao giờ, ngay cả một lời nói nặng cũng chưa từng thấy hắn nói ra. Nhưng hiện giờ dường như hắn đang tràn ngập lửa giận cần phát tiết ra, mà đối tượng lại chính là vị sư phụ mà ngày thường hắn hiếu thuận nhất. Trường Cần nghĩ nghĩ, quyết định tạm lánh đi là tốt nhất, hắn đứng dậy nói: “Ầy, sư huynh, huynh cứ từ từ ăn, đệ còn có việc, đi. . . . . .”.    

Hắn còn chưa dứt lời, Lâm Xuyên đã đứng bật dậy: “Ta đi với đệ!”.

“Hả?” Trường Cần kinh hãi.

Lâm Xuyên cũng không nói nhiều, nghiêm mặt lạnh lùng, bước ra khỏi Tịch Đàm.

Vẻ mặt Trường Cần vô cùng ngạc nhiên, nhẹ giọng lầm bẩm: “Không phải là mình nói sai cái gì rồi chứ?”.

. . . . . .

Cùng lúc đó, Phương Thanh bế quan ở điện Thiên Tuyền đang vẻ mặt cứng ngắn đi đi lại lại trong điện.

Từ lúc trở về từ phía sau núi đến giờ, nàng cũng rất mệt, cái loại cảm giác nặng nề phát ra từ trong thân thể kéo theo sự bất lực rất đáng sợ, xâm nhập toàn thân. Nàng vốn định điều hòa hơi thở để hồi phục, nhưng nàng cứ vừa nhắm mắt lại thì ánh mắt của Lâm Xuyên lại hiện lên trong bóng tối.

Từ khi nhận hắn làm đồ đệ tới nay, nàng cũng chưa dạy dỗ hay trừng phạt hắn bao giờ. Một là nàng tự thấy mình hữu danh vô thực*, khó mà giở cái điệu bộ của sư phụ ra với hắn. Hai là từ nhỏ hắn vốn thông minh ngoan ngoãn, không gây chuyện sinh sự gì cả, làm gì cần phải dạy dỗ? Nhưng hôm nay. . . . . .

*hữu danh vô thực: chỉ mang tiếng bề ngoài nhưng thực sự không phải như vậy

Tự ý đấu võ chính là tự ý đấu võ, bất kể là hắn bị ép phải ra tay đi nữa cũng khó được miễn khỏi việc xử trí theo môn quy. Nàng làm sư phụ, bảo hắn quỳ xuống nhận sai cũng không có gì không ổn mà. Nhưng hắn lại oan ức đau khổ như thế, dường như đau đớn từ vết thương cũng không là gì cả. Rồi sau đó hắn không một lời giải thích, cũng không nhận lỗi, hoàn toàn không để ý đến nàng. Giống như. . . . . giống như nàng mới là người sai.    

Nàng không kìm được lại bắt đầu ảo não, mà vừa ảo não, cảm giác mệt mỏi lại càng rõ hơn. Nàng không thể không dừng bước, đứng trong điện mà thở dài liên tục.

Hiện giờ mặt trời đã lặn, trong điện Thiên Tuyền, hơi nước trong suốt làm không khí có vẻ hơi lạnh, khiến cho Phương Thanh nhẹ nhàng vuốt hai bên cánh tay.

Từ sau khi giữa thu, thời tiết dần dần chuyển lạnh, trong điện có hàn ý, phía sau núi thì càng khỏi phải bàn, Tịch Đàm có núi đá che khuất, đến mùa hè còn không nóng nói gì đến hiện tại? Hắn còn đang bị thương nữa. . . . . . 

Trong lòng Phương Thanh lại nhói lên cảm xúc lo lắng, suy nghĩ một hồi, vẫn hạ quyết tâm đến Tịch Đàm một chuyến, hủy bỏ hình phạt của hắn, cũng xem vết thương của hắn thế nào.

Nàng đẩy cửa điện, lại một lần nữa làm cho đệ tử hộ pháp hoảng sợ. Nàng cũng lười nhiều lời với họ, trực tiếp phi người về phía sau núi. 

Bay nhanh hơn gió, nàng đến phía sau núi cũng chỉ tốn một chút ít thời gian. Dừng lại trước Tịch Đàm, nàng thoáng có chút do dự, không biết câu đầu tiên khi nhìn thấy hắn sẽ phải nói gì.

Lúc này, có người bước nhanh ra khỏi Tịch Đàm, nàng hơi ngạc nhiên, nâng mắt lên liền thấy Lâm Xuyên, nhất thời cảm thấy kinh ngạc.

Lâm Xuyên vừa ra khỏi Tịch Đàm, đã thấy Phương Thanh đứng ngoài, nhất thời cũng có chút kinh ngạc, nhưng đang lúc hắn buồn bực trong lòng nên cũng không muốn để ý đến nàng, lập tức đi lướt qua bên cạnh nàng. 

Thấy hắn đã đi qua, Phương Thanh mới phản ứng lại, quay người hỏi hắn: “Lâm Xuyên”.

Lâm Xuyên dừng bước nhưng không quay đầu lại, cũng không nói gì.

Phương Thanh biết hắn tức giận, nhưng không ngờ hắn tức giận đến mức này. Nàng bình ổn sự sợ hãi trong lòng, tiến lên vài bước, hỏi: “Ta lệnh cho ngươi tư quá, sao ngươi. . . . . .”.

Lâm Xuyên nghe vậy, quay người lại, hắn tháo Tinh lưu bảo kiếm bên hông xuống, đưa đến trước mắt nàng, trong giọng nói ẩn chứa lửa giận: “Muốn ta tư quá sao? Nếu nhận định là ta sai, sao không phế võ công của ta, chặt tay chân ta, cũng tiện bề để cô cho sư huynh cô một câu trả lời xác đáng!”. 

Phương Thanh bị hắn dọa sợ, hiện giờ hắn gương mặt tức giận, ngữ khí quyết tuyệt, cũng không đơn giản chỉ là giận dỗi vui đùa.

Vẻ mặt nàng hiện giờ trong mắt Lâm Xuyên lại là hờ hững lạnh nhạt, hắn âm thầm cắn răng nói: “Muốn phạt ra, vậy mời chương môn hạ lệnh!” Hắn nói xong, ném bảo kiếm trong tay xuống, quay người bước đi.

Phương Thanh thấy thế, cũng bất chấp thanh kiếm, cất bước đuổi theo, đưa tay kéo hắn.

Lâm Xuyên thấy thế, nghiêng người tránh đi, không thèm để ý tới như trước.

Phương Thanh hơi hơi nhíu mi, bỏ qua ý định kéo hắn lại, trực tiếp ra tay bắt lấy.

Đạo hạnh của Phương Thanh vốn hơn Lâm Xuyên rất nhiều, thêm nữa Lâm Xuyên còn đang bị thương, làm sao là đối thủ của nàng được. Chỉ qua mấy chiêu, tay trái của hắn đã bị khóa sau gáy.

Lâm Xuyên khó thở, cả giận nói: “Buông ra!”.

Tình cảnh này bị Trường Cần vừa ra khỏi Tịch Đàm nhìn thấy, hắn sửng sốt một lạt, bước lên mấy bước, nói: “Phương Thanh sư bá bớt giận! Lâm Xuyên sư huynh không phải là cố ý xúc phạm đến người đâu!”

Phương Thanh cau mày, nhìn Trường Cần một cái, không nói một lời giữ lấy Lâm Xuyên, vọt người lên không trung.

Trường Cần trợn mắt há hốc mồm mà nhìn theo hướng bọn họ rời đi, run giọng lẩm bẩm: “Hay là mình lại nói sai cái gì nữa rồi???”.

. . . . . .

Phương Thanh vẻ mặt thản nhiên áp tải Lâm Xuyên về điện Thiên Tuyền, đệ tử hộ pháp đứng ngoài cửa thấy vậy thì không biết phải thể hiện vẻ mặt thế nào mới phải.

Phương Thanh không nói gì, đi vào trong điện, đóng cửa điện rồi mới buông cánh tay đang áp chế Lâm Xuyên ra.

Lâm Xuyên dồn sức lùi lại mấy bước, đương nhiên là giận không thể át, toàn thân hắn run rẩy, quát nàng: “Cô muốn. . . . . .”. 

Lời của hắn còn chưa nói ra, Phương Thanh đã vọt đến đưa tay nhẹ nhàng che miệng hắn lại.

“Ta sai rồi.” Phương Thanh nhìn hắn, mang theo vô vàn hối lỗi, dùng ngữ khí thở dài mà nói, “Là ta sai rồi. . . . . .”.

~ Hết Chương 5 ~

Lời tác giả: Đối với việc Phương Thanh sư phụ ba lần bốn lượt ra khỏi điện Thiên Tuyền, cuối cùng còn mang cả Lâm Xuyên vào cùng, Lưu sư huynh theo dõi toàn bộ quá trình đó bày tỏ: “Tôi làm hộ pháp hơn hai mươi năm, cô ấy là người bế quan tùy tiện nhất mà tôi từng gặp. . . . . .” Trương sư tỷ cũng theo dõi hết sự việc thì trần thuật: “Tôi cũng làm hộ pháp hơn hai mươi năm, một nam một nữ cùng đi vào bế quan, tôi chỉ gặp đúng một loại thôi. . .  song tu. . . . . .”   

[ Phương Thanh: . . . . . . ]

[ Lâm Xuyên: . . . . . . ]

[ Trường Cần: ta. . . . . . rốt cuộc thì ta nói gì sai. . . . . . ]

(:3″ )_

Khụ khụ, spoil:

Có đôi khi đàn ông cũng cần được dỗ dành nha ~

Chú thích: ngó sen thái lát

1256516493_CKgkhA

3 thoughts on “Nguyệt lại vân sơ – Chương 5

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s