Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 297 +298 +299 +300

297. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (6)

“Nhan, Đóa, Đóa!” Tiếng hét giận giữ nghiến răng nghiến lợi vang lên.

“Ha ha ha. . . . . .” Đóa Đóa và”con chim hồng nhỏ” tiếp tục vui vẻ cười to.

Không thể đánh không thể giết không thể ngược đãi, ngay cả một biện pháp để trừng phạt cũng không có, Mạc Lương Ngôn phát hiện bản thân mình trừ việc tức giận trừng mắt nhìn nàng ra thì không còn việc khác để làm.

Ánh mắt lạnh lùng mang theo sát khí của hắn từng làm cho các thần tử cáo già của Tây  Nguyệt quốc thiếu chút nữa tè ra quần, nhưng tiểu nha đầu mà trước kia hắn vẫn nghĩ là dễ đối phó này lại hoàn toàn không sợ. 

Không những thế, hình như nàng ta căn bản là thấy hắn tức giận thì càng cười sung sướng hơn.

Nhìn chằm chằm cái miệng đang cười của nàng, Mạc Lương Ngôn đột nhiên cười lạnh, “Đừng quên, ngươi lập tức sẽ phải cút khỏi thân thể của Hiểu Hiểu, biến thành cô hồn dã quỷ”.

Đóa Đóa làm mặt quỷ, “Thế thì cẩn thận ngày ngày ta sẽ chạy đến hù dọa ngươi”.

 

“. . . . . .”

Mọi người tiếp tục lên đường, tuy đã vào đến lãnh thổ Tây Nguyệt  quốc nhưng dù sao cũng chưa an toàn bằng trong đại bản doanh của Mạc Lương Ngôn, cho nên dọc trên đường đi bọn họ cũng không dám nghỉ ngơi nhiều.

Ba ngày sau, cuối cùng họ cũng tới kinh thành, ở tại biệt viện của nhiếp Cchính vương Tây Nguyệt quốc tại kinh thành.

“Đây là. . . . . . phòng của ngươi?” Đóa Đóa nhìn những đồ vật chạm khắc đơn giản mà không kém phần mạnh mẽ trong phòng đoán.

Vừa bước vào đã cảm thấy lạnh cả người rồi, đồ đạc gia chế từ gỗ mà cứ như được chạm khắc bằng băng vậy.

Đóa Đóa cảm khái, sống bên cạnh Mạc Lương Ngôn thật không dễ dàng a, đồ đạc, bọn mi chịu khổ rồi!

Mạc Lương Ngôn không trả lời, đi thẳng ra sau bình phong thay quần áo.

“À mà…… không phải ngươi muốn ta ở cùng ngươi đấy chứ?”

Đóa Đóa vô cùng buồn bực, cho dù Hoàng Phủ Dât có nhận được tin thì cũng phải vài ngày nữa mới tới được.

Chẳng lẽ nàng còn phải sống chung phòng với nam nhân này sao?

“Quá không được hưởng thụ a.” Đóa Đóa rầu rĩ oán giận.

Ô ô, nàng phải được đãi ngộ cao cấp cơ.

Cửu Vương gia không nhịn nổi nữa dùng cánh đỡ trán, “Nhan Đóa Đóa, ngươi hiện là con tin, con tin vốn không có thân phận hưởng thụ gì hết!” 

“Ta còn tưởng nhà Nhiếp Chính Vương phải cao cấp lắm cơ. . . . . .”

Đóa Đóa vẫn buồn bực, hoàn toàn không có tính tự giác của con tin.

Mạc Lương Ngôn đang thay quần áo trên trán nổi lên một số gân xanh.

Cửu Vương gia cũng dựng lông, “Ngươi ở Đông cung có thứ xa hoa gì mà chưa từng thấy chứ!”

 

 

298. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (7)

“Hoàng Phủ Dật là Thái tử tốt nha, người chuyên hiếp đáp dân chúng, cướp đoạt mồ hôi nước mắt người ta thành nghiện như Mạc Lương Ngôn, hẳn phải có tác phong của nhà giàu mới nổi chứ, nên có giường vàng, góc giường còn khảm vài viên dạ minh châu mới đúng a.”

Đang nói dở thì có mấy người cầm hộp đi vào, “Chủ tử, đây là dạ minh châu mới đổi cho người”.

“. . . . . .” Đóa Đóa và Cửu Vương gia đều run rẩy khóe miệng.

Tuy không phải giường vàng, nhưng mà dạ minh châu lại đổi mới mỗi ngày cơ. . . . . .

“Quả nhiên là tác phong của nhà giàu mới nổi a.” Đóa Đóa cảm thán.

Gân xanh ở thái dương kịch liệt nhảy lên, khuôn mặt mỹ nhân của Mạc Lương Ngôn âm trầm như diêm vương nhập thân, vọt ra từ sau bình phong.

“Ngươi không thể bóp chết ta, bằng không thân thể Vân Tri Hiểu sẽ bị thương!” Đóa Đóa vội vàng tuyên bố.

Đôi mắt âm lệ quét qua Đóa Đóa rồi rơi xuống thuộc hạ của mình, “Chuẩn bị xong chưa?”

“Dạ, chỉ chờ thời gian tới.”

Cười một cái, Mạc Lương Ngôn quay người ra khỏi cửa, cũng chẳng thèm so đo thêm với Đóa Đóa.

Để dạ minh châu cẩn thận tại một chỗ, đám thuộc hạ kia cũng ra ngoài, chặt chẽ khóa cửa lại, bên ngoài còn truyền ra một loạt tiếng xột xoạt của kim loại. 

Hắn đi rồi?

Đóa Đóa dùng ánh mắt hỏi Cửu Vương gia?

Mắt chim ghé ra khe cửa nhìn nửa ngày, lúc sau lên tiếng, “Đi rồi, thuộc hạ của hắn cũng đi luôn, có điều hình như cửa có gì đó, ta ra ngoài xem”.

Bay đến nóc nhà, Cửu Vương gia dang cánh đẩy mái ngói ra, lúc sau nhăn lại mi. . . . . . mi của chim.

“Sao thế?” Đóa Đóa ở dưới tuy không thấy vẻ mặt hắn nhưng thấy hắn rất lâu không lên tiếng, nhất định là có chuyện gì đó.

“Ở ngoài cửa, giống như có gì đó bao lấy, hình như lưới, hơn nữa có lẽ là có độc.”

“Nha. . . . . .”

Azzz, chẳng trách Mạc Lương Ngôn chả thèm để thủ vệ lại mà cứ thế bước đi, thì ra đã chuẩn bị tốt, căn bản không sợ nàng chạy.

Ánh sáng trắng lóe lên, Cửu Vương gia biến nhỏ lại cỡ trứng chim cút, thuận lời chui ra ngoài từ mắt lưới, lúc sau lại trở về.

“Ngươi quay về Vũ Linh quốc phải mất bao lâu?”

“Nhanh nhất cũng phải một nén nhang mới có thể quay lại.”

“Ừ, vậy ngươi đi báo tin đi, Mạc Lương Ngôn sẽ không về nhanh như thế, hơn nữa hắn ta cũng sẽ không tổn thương ta.”

 

 

299. Ông vua bình tĩnh chân chính (1)

Đóa Đóa nói xong thúc giục Cửu Vương gia, “Yên tâm đi, ta thật sự không có việc gì, đợi nữa sẽ không còn cơ hội.”

Do dự một chút, Cửu Vương gia cắn răng nhổ một sợi lông chim của mình, “Giữ cho tốt, vạn nhất gặp nguy hiểm, ngươi còn có cơ hội thuấn di, có điều khoảng cách không xa, chỉ khoảng hai ba bước”.

Nhưng nếu vận khí tốt, còn có thể cứu mình một mạng.

“Thuấn di? Dịch chuyển tức thời à? Đóa Đóa thực kinh ngạc, “Cái này rất quý phải không? Cho ta vậy ngươi làm sao bây giờ?”

Mỗi Vũ Linh quả thật chỉ có một sợi lông chim duy nhất là có thể giúp họ thuấn di, có điều. . . .

Cửu Vương gia lắc lắc đầu, “Sau này trả ta là được, nếu để ngươi bị thương, có lẽ Mộ Dung sẽ nhổ trụi lông ta!”.

Đóa Đóa không nhịn được nở nụ cười, bắt lấy con chim hồng nhỏ trước mặt, “Kỳ thật ngươi cũng là bạn bè của ta, sợ ta bị thương phải không?”.

“Ai nói!” Cửu Vương gia chết sống không thừa nhận, “Ta sẽ lập tức quay lại!”

Nói xong liền vung cánh, bóng hình nho nhỏ càng lúc càng xa tấm lưới.

Mạc Lương Ngôn rời nước lâu nay, lần này trở về có rất nhiều chuyện phải xử lý, thật sự không có khả năng sẽ quay về trong thời gian một nén nhang.

Mà thực tế hắn cũng không về, theo lý mà nói, Đóa Đóa chỉ cần an tâm đợi Cửu Vương gia đi báo tin về là được.

Có điều. . . . . . tục ngữ nói thế sự khó lường a.

Cửu Vương gia vừa đi không lâu, Đóa Đóa ở trong phòng nhàm chán đi nhìn đông xem tây, muốn tìm coi có quyển sách nào giải sầu không.

Bỗng có một cái bóng xám che trước mặt nàng.

“Tiểu Bụi?” Bị con chim xám đột nhiên xuất hiện làm cho hoảng sợ, Đóa Đóa theo bản năng hỏi.

Nhưng nàng lập tức liền phát hiện ra nó không phải Tiểu Bụi, nhưng nó là một con chim nhìn rất quen.

Khóe miệng liên tục run rẩy mấy cái, Đóa Đóa nhìn cửa sổ vẫn đóng chặt nãy giờ, lại quay ra nhìn con chim màu xám không lẫn đi đâu được, cuối cung khóc không ra nước mắt với cái mặt chim bình tĩnh kia.

“Nghiêu Phi, thì ra mi cũng không phải chim bình thường à. . . . . .”

Ô ô, đã bảo chim bình thường sao có thể biết nhiều “ngoại ngữ” như thế mà!

Hiểu biết nhiều như thế, nói thế nào cũng phải là quan ngoại giao a. . . . . .

“Ngươi là ai a. . . . . . không phải thuộc Vũ Linh quốc à?”

Đóa Đóa vô cùng muốn rơi lệ chạy ra góc tường vẽ vòng tròn, thì ra bên cạnh vẫn luôn có trộm cướp rình rập a! Ô ô!

Nghiêu Phi trước đây không phải “meo meo” thì là “gâu gâu” nay cuối cùng cũng đã chịu phun ra tiếng người, thanh âm trầm thấp dễ nghe lại mang theo ý cười vang lên, “Ta là người của Thiểm Linh quốc”.

 

 

300. Ông vua bình tĩnh chân chính (2)

. . . . . . Đóa Đóa ngây ngốc .

Ô ô, đã nói không thể coi khinh người ta mà! Người ta là nằm vùng!

“Ngươi tới đây làm gì. . . . . .”

Đóa Đóa cảm thấy đã không nén được cảm xúc đang dâng trào của mình, vẫn nhịn không được chạy ra góc tường vẽ vòng tròn.

“Trước kia ta không có ngược đãi ngươi, ngươi lôi nhân như thế, cũng chỉ có ta không chê cười ngươi bao giờ. . . . . .”

Ô ô, “Không phải ngươi đến để ăn thịt ta chứ. . . . . . hai ngày nay ta chưa tắm, thịt không thể ăn, chi bằng ngươi chờ một chút đi. . . . . .” Ô ô!

Nghiêu Phi cười trầm trầm, lúc sau nâng nàng dậy, “Ta tới cứu ngươi mà”.

A a a?

Đóa Đó nháy mắt lập tức cảm thấy thần hy vọng đang vẫy vẫy khăn với mình, gọi nàng đến.

Đến nước này còn do dự à? Đương nhiên là phải chạy thục mạng rồi!

Chờ Đóa Đóa thôi không vẽ vòng tròn nữa, cao hứng phấn chấn chạy đến trước mặt thần hy vọng thì ——

“Rầm” một đạo sấm sét đánh xuống, Nghiêu Phi nói tiếp, “Tiện thể lấy nàng về nhà luôn”.

“Ầm” một tiếng, Đóa Đóa ngất đi. . . . . .

Trước khi ngất đi, ý nghĩ cuối cùng trong đầu Đóa Đóa là ——

Ô ô, gạt người!

Cái gì mà thần hy vọng chứ, rõ ràng là thần sấm cải trang!

Chờ đến khi Đóa Đóa tỉnh lại, mở mắt ra lập tức nhìn thấy toàn là kẹo bông trắng xóa.

Nhưng nàng lập tức nhận ra đây không phải kẹo bông, nàng đang bị Nghiêu Phi cõng bay trên không trung, trước mắt là mây bay hàng thật giá thật hẳn hoi!  

Ô ô, nàng chỉ là thường xuyên kêu gọi một chút thuần khiết của bản thân từ những đóa phù vân này, không ngờ sẽ có lúc được nhìn thấy rất nhiều phù vân tụ hội.

Đóa Đóa đang rơi lệ trong lòng, đỉnh đầu liền truyền đến giọng nói của Nghiêu Phi, “Tỉnh rồi à?”

“. . . . . .”

Đóa Đóa bi phẫn, “Vì sao ngươi lại chạy đến bên cạnh ta giả trang là con chim nhỏ ngốc nghếch!!” Ô ô. . . . . .

“Ta chỉ là chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân, nghỉ ngơi ở Điểu Thị một lát đã bị thuộc hạ của Hoàng Phủ Dật là Võ Đại chọn trúng.”

“. . . . . . Vậy sao ngươi không bay đi?”

“Ta muốn bay, nhưng Mộ Dung lập tức nhảy ra, hỏi tại sao Võ Đại lại không mua hắn.”

“. . . . . .” Ô ô, thì ra là Mộ Dung gây họa, cuộc sống bi kịch của nàng a!

Đóa Đóa ở trong lòng nhổ lông phanh thây chiên xào một lần, đột nhiên phát hiện có điểm không đúng.

“Sao ngươi mang ta ra ngoài được? Tiểu Cửu nói không có cách nào có thể mang ta ra a. . . . . .”

 

3 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 297 +298 +299 +300

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s