Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 287 +288 +289 +290

287. Bắt gian tại giường (2)

Mạc Lương Ngôn đi tới, “Đã thấy chưa? Hiểu Hiểu, Hoàng Phủ Dật thật sự phản bội muội, lên giường với nữ nhân khác”.

Gặp quỷ! Bạch Tử Dạ mắng một tiếng, đây là có chuyện gì.

“Thấy rồi.” Đóa Đóa thực bình tĩnh quay đầu nhìn Mạc Lương Ngôn.

Phản ứng của nàng khác với những gì hắn nghĩ, Mạc Lương Ngôn thu tay đang đưa ra một nửa, tạm thời gác ý tưởng ôm lấy nàng mà “an ủi” lại.

“Hiểu Hiểu, không phải ta cố ý muốn làm muội tổn thương, ta chỉ là cảm thấy muội có quyền biết sự thật.”

“Đây là sự thật sao?”

Đóa Đóa vô cùng bình tĩnh, “Mạc Lương Ngôn, ta không biết ngươi đã làm như thế nào, nhưng ta tin thứ ta nhìn thấy không phải sự thật, ta tin hắn, chỉ tin hắn.”

Mắt Mạc Lương Ngôn hơi lóe lên, “Tận mắt nhìn thấy nàng cũng không tin?”

“Không tin. Cho dù ngay bây giờ ngươi gọi hắn ra bảo hắn tát ta một cái, ta cũng tin Hoàng Phủ Dật sẽ không phản bội ta”.

Bạch Tử Dạ nghe thấy thì chấn động, Đóa Đóa quá tin tưởng Dật, so ra bạn tốt là hắn cũng không bằng.

“Đóa Đóa, muội quá ngây thơ rồi.”

Mạc Lương Ngôn cụp mắt xuống, giấu đi tia sáng trong mắt, tay chậm rãi tích tụ nội lực, “Trong lòng hắn có lẽ có muội, nhưng sau khi hai người thành thân cũng không có quan hệ vợ chồng, muội chưa từng nghe câu này sao? Nam nhân đều là động vật nửa thân dưới”.

“Ta còn nghe qua một câu nữa, là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.” 

Đóa Đóa cười tủm tỉm, “Ngươi không thể trung trinh như một với nữ nhân ngươi yêu, không có nghĩa là Hoàng Phủ Dật không thể.”

Sắc mặt đột nhiên thay đổi, Mạc Lương Ngôn âm ngoan nheo mắt lại, “Ai nói ta không trung trinh như một với Hiểu Hiểu?”

“Ngươi. . . . . .” Đóa Đóa và Bạch Tử Dạ đồng thời cả kinh.

Hắn nói “Hiểu hiểu”, không phải “muội”!

Hắn đã sớm biết Đóa Đóa không phải Vân Tri Hiểu!

Đóa Đóa nhanh chóng lui về phía sau, Bạch Tử Dạ cũng vội vàng muốn kéo Đóa Đóa đến cạnh mình, “Tiểu Cửu!”.

Giọng điệu lo lắng của hai người bọn họ khiến Tiểu Cửu còn đang ngủ nháy mắt tỉnh táo lại, bay vọt đến.

Lúc sau hắn dừng lại, mặt biến sắc nhìn chiếc lưới không biết đã xuất hiện cạnh bọn họ từ lúc nào.

Lưới được dệt cực dày, không rõ chất liệu, thoạt nhìn không dễ đánh tan được, hơn nữa nó lấp lánh ánh sáng màu lam, vừa nhìn đã biết được ngâm độc dược.

 

288. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (1)

Không thể mang Đóa Đóa bay ra ngoài, Cửu Vương gia đơn giản giả vờ bản thân ngu ngốc không biết làm gì, chỉ chửi Mạc Lương Ngôn ầm ĩ.

Đóa Đóa không dấu vết lắc lắc cổ tay, tiếng chuông vang lên, nàng cầu nguyện Hoàng Phủ Dật có thể xuất hiện nhanh chút.

Mạc Lương Ngôn cười âm lãnh, khinh thường nhìn Bạch Tử Dạ, ra tay như gió, chiêu chiêu đều công đến yếu huyệt trên người hắn.

Còn chưa bắt đầu đánh, bước chân của Bạch Tử Dạ đã có chút không vững.

Nguy rồi, nhất định Mạc Lương Ngôn đã hạ độc!

Đóa Đóa trong lòng sốt ruột, vội vàng bắt lấy Cửu Vương gia nhét vào tay áo rồi hô to về phía Mạc Lương Ngôn, “Dừng tay! Ta đi theo ngươi!”.

Mạc Lương Ngôn lập tức dừng tay nhướng mày nhìn Đóa Đóa, “Thật sao?”

“Đóa Đóa,” Bạch Tử Dạ suy yếu mở miệng, “Không được!”.

“Thật!” Đóa Đóa hơi trấn định, “Ta đi theo ngươi, nhưng ngươi không được đả thương người khác”.

“Tiểu thư, suy nghĩ quá mức nhân từ cũng không phải là tốt đâu.”

Mạc Lương Ngôn cũng sửa lại cách gọi nàng, không khách khích điểm mấy huyệt trên người nàng, âm trầm cười với Hoàng Phủ Dật đang xa xa vừa tới.

Tiếng nổ “ầm ầm” vang lên, một làn khói xang xộc đến.

“Đóa Đóa ——” Hoàng Phủ Dật vội vàng vọt tới.

Sương khói chưa tan, nhưng trong đó sớm đã không còn bóng dáng của Mạc Lương Ngôn và Đóa Đóa.

————

Tiếng gió vù vù bên tay, khinh công của Mạc Lương Ngôn và Hoàng Phủ Dật bất phân cao thấp, nhanh đến kinh người, mang theo Đóa Đóa mau chóng bay theo nơi đã định trước.

Đóa Đóa hít sâu mấy hơi, muốn cho chính mình trấn định xuống.

Đừng sợ đừng sợ, còn có Cửu Vương gia ở đây, hơn nữa hắn cũng chưa bại lộ thân phận là con người biết võ công, chỉ cần có cơ hội hắn có thể cứu nàng ra.

Vừa rồi Bạch Tử Dạ đã trúng độc, hai người bọn họ không thể đánh bại hắn ta, cho dù có thể kéo dài thời giạn đến khi Hoàng Phủ Dật tới, Hoàng Phủ Dật sa vào lưới cũng có thể bị trúng độc.  

Hơn nữa Cửu Vương gia còn có thể đưa tin cho Hoàng Phủ Dật.

Nghĩ như vậy , nàng lại càng bình tĩnh, coi như du lịch đi, sợ gì chứ.

“Ngươi không khóc?” Mạc Lương Ngôn hừ một tiếng, “Thì ra cũng không vô dụng như ta tưởng”.

Đóa Đóa cũng không tức giận vì lời nói này, cứ nhìn nàng cho rõ đi, như vậy mới không phòng bị với nàng a. . . . . . cái này gọi là giả heo ăn thịt hổ.

“Ngươi đã sớm biết ta không phải Vân Tri Hiểu?”

 

289. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (2)

Trong mắt hiện lên sát khí, Mạc Lương Ngôn âm ngoan nhìn chằm chằm nàng, “Ngươi cho rằng ai cũng có thể giả mạo Hiểu Hiểu?”

Đóa Đóa không bị thần sắc hắn dọa, tiếp tục bình tĩnh, “Vậy ngươi đóng kịch cũng thật giống nhỉ”.

“Thật ra ngươi đóng cũng rất giống, ngay cả người nhà Vân gia cũng bị lừa.”

Mạc Lương Ngôn hừ một tiếng, “Nhưng ngươi không biết, Hiểu Hiểu nàng ấy chưa bao giờ gọi ta là biểu ca”.

“. . . . . .” Ô ô, thất sách . . . . . .

Xưng hô thân mật của hai người, người ngoài bọn họ vĩnh viễn không bao giờ biết. 

“Vậy ngươi cướp ta đến làm gì? Vân Tri Hiểu không phải do ta giết.”

“Câm miệng!”

Vẻ mặt Mạc Lương Ngôn càng lúc càng tàn bạo, như là bị ác quỷ nhập thân vậy, “Hiểu Hiểu nàng ấy chưa chết! Chỉ cần đuổi ngươi đi, Hiểu Hiểu có thể trở về!”

“. . . . . .” Đóa Đóa hóa đá.

“Ngươi có biết là ta bị xuyên tới. . . . . . Ý ta là ngươi có thể đưa người ta xuyên về sao?”

Hừ một tiếng, Mạc Lương Ngôn không để ý tới nàng nữa, mang theo nàng xuống dưới.

Lúc này Đóa Đóa mới thấy rõ bọn họ đã rời khỏi kinh thành, người đợi là tên cưỡi ngựa mặc đồ đen.

“Ngươi muốn mang ta về Tây Nguyệt quốc?”

Thấy Mạc Lương Ngôn không để ý tới nàng, Đóa Đóa thanh minh, “Ta không biết cưỡi ngựa, cũng không muốn ngươi ôm ta suốt dọc đường”.

Mạc Lương Ngôn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt âm u như Diêm Vương, “Ngươi nghĩ ta có hứng thú với ngươi chắc?”

“Cho dù không có ta cũng không muốn ngươi ôm!” Đóa Đóa cười tủm tỉm, “Chi bằng ngươi làm ghế dựa, cõng ta đi”.

Nàng nói xong còn khoa tay múa chân hai cái, “Chính là cái loại đằng sau có chỗ tựa lưng mềm chút nha, còn đằng trước người chạy hồng hộc, hay là gọi là kiệu người ấy?”

Chưa thử qua nhưng đã xem qua.

Miêu tả của nàng làm cho mắt Mạc Lương Ngôn tràn đầy sát khí, “Ngươi nghĩ ta bắt ngươi đến để hầu hạ ngươi à?”

“Nhưng ngươi cũng không dám ngược đãi ta a.” Đóa Đóa tiếp tục cười tủm tỉm, “Không phải ngươi muốn Vân Tri Hiểu trở về sao? Vậy phải chăm lo cho thân thể hiện tại của ta chút chứ, ngươi không đành lòng đả thương thân thể của nàng ấy chứ? Nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ tự làm bị thương bản thân”.

“. . . . . .” Mạc Lương Ngôn và thuộc hạ đều hóa đá.

Bọn họ đã lên kế hoạch rất lâu mới bắt nữ nhân này đi, có điều con tin này. . . . . . không quá giống với những gì họ tưởng tượng.

 

290. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (3)

Trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, Mạc Lương Ngôn âm trầm nói, “Ngươi không biết có một thứ gọi là điểm huyệt hả?”

“Biết a.” Đóa Đóa rất là nhu thuận gật đầu, cười tủm tỉm, “Tiểu Cửu, ra đây ra đây, nếu hắn điểm huyệt ta, ngươi cứ mổ ta một chút, tùy tiện bị thương cũng không sao”.

Cửu Vương gia lập tức bay ra từ trong tay áo nàng, giống như vô cùng hưng phấn mà vỗ cánh.

“. . . . . .” Mặt Đóa Đóa liền suy sụp xuống, “Tiểu Cửu, hình như ngươi rất cao hứng thì phải. . . . . .”

“Đương nhiên,” Cửu Vương gia mừng rỡ chỉ kém mức nhảy cẫng lên, “Ta chờ ngày này đã lâu rồi!”

“. . . . . .” Ô ô, rất đả kích người mà. . . . . .

Thấy một màn này, mặt Mạc Lương Ngôn phủ đầy hàn sương, hung ác nhìn chằm chằm Đóa Đóa một lúc rồi lại nhìn con chim hồng hồng bay qua bay lại linh hoạt kia.

Thuộc hạ của hắn đã thử rất nhiều lần nhưng hoàn toàn không có cách nào bắt được nó. 

“Người đâu,” Thanh âm lạnh buốt làm không khí xung quanh đột nhiên hạ xuống mấy độ, “Làm theo lời nàng ta!”

Hì hì, thành công!

Đóa Đóa rất thích thú, quả nhiên như nàng sở liệu a, Mạc Lương Ngôn sẽ không làm tổn thương nàng, hoặc nói đúng hơn là sẽ không làm tổn thương thân thể của Vân Tri Hiểu.

Có điều không biết đến bao giờ Hoàng Phủ Dật mới tìm thấy nàng a. . . . . . Aizz.

Ghế dựa rất nhanh được làm xong, có điều bọn họ hiện giờ đang nóng lòng chạy về nên muốn cưỡi ngựa, mà người cưỡi ngựa không thể cõng Đóa Đóa như thế. . . . . .

Cho nên vì không làm chậm tốt độ của mọi người, chỉ có thể để Mạc Lương Ngôn khinh công giỏi nhất đến tự cõng nàng. . . . . .

Không có cơ hội trả đũa Đóa Đóa, Cửu Vương gia vô cùng buồn bực, lập tức đem tinh lực dư thừa của ḿnh dùng để trêu đùa Mạc Lương Ngôn.

Mạc Lương Ngôn không nói không rằng, đen mặt nghiêm túc bay về phía trước để bảo trì tốc độ bằng những kẻ cưỡi ngựa.

Mà Cửu Vương gia đứng bên cạnh mãnh liệt vỗ cánh ——

“Cố lên! Cố lên! Ta thấy người thật tốt nha nha nha ~”

Giọng nói này làm cho thuộc hạ của Mạc Lương Ngôn đều bực bội, nhưng mà lại không bắt được cái con chim hồng hồng đó, chỉ có thể mang theo sát khí đằng đằng tiếp tục lên đường.

Mạc Lương Ngôn đại khái không phải là người. . . . . .

Đây là cảm giác sau cả một ngày nghiên cứu của Đóa Đóa.

Thuộc hạ của Mạc Lương Ngôn tất cả đều cưỡi ngựa tốt, tốc độ rất nhanh.

Cho dù khinh công của con người dùng toàn lực có thể đuổi kịp tốc độ của tuấn mã, nhưng vì hạn chế thể lực nên cũng chỉ giữ vững được không quá một ngày.

Advertisements

18 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 287 +288 +289 +290

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s