Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 227 +228 +229 +230

Marry XMas mọi người!  Chúc mọi người có một Giáng Sinh an lành bên gia đình và những người yêu thương nhé! ^^

227. Vương gia điển trai rất e lệ (4)

Chỉ là va chạm một chút, Mộ Dung là bởi trọng thương cũ mới khỏi chưa lâu nên mới ngất đi, cho nên không lâu sau liền tỉnh lại.

Có điều hắn cố tình không mở mắt, thà rằng tiếp tục nằm trên sàn nhà.

Lúc trước nghĩ muốn chờ vết thương toàn bộ khỏi hẳn mới lại hiện hình trước mặt Đóa Đóa, kết quả lần đầu tiên xuất đầu lộ diện lại náo loạn thành một bi kịch như vậy. . . . . . Thật sự là gặp quỷ!

Trong lòng Mộ Dung không ngừng thầm rủa, bực mình Đóa Đóa sao còn ở đây mãi không đi.

Hắn sống chết không chịu mở mắt, mọi người cũng chỉ có thể chờ, chờ chờ, nên ăn cơm. . . . . .

Hoàng Phủ Dật và Đóa Đóa đều không phân biệt được hơi thở của Vũ Linh tộc, cho nên mới không phát hiện ra cái gì, nhưng Tiểu Bụi và  Cửu Vương gia sớm biết Mộ Dung đã tỉnh, cho nên thật vô đạo đức nêu ý kiến vừa ăn vừa chờ.

“A? Hắn còn chưa tỉnh mà, chờ một chút đi.”

Đóa Đóa thấy như thế không hay lắm, hơn nữa bọn Tiểu Bụi rõ ràng là bạn thân của Mộ Dung, sao lại không lo lắng cho hắn thế nhỉ?

Vẫn là tiểu ngu ngốc này có lương tâm, hắn thật không nhìn lầm người nha, Mộ Dung thầm hài lòng nghĩ.

Có điều hiện giờ hắn thật sự hy vọng nàng đừng thiện lương nữa mặc kệ sống chết của hắn, quay người bước đi, có thế hắn mới dễ dàng “tỉnh lại” được a.

“Không cần quan tâm đến hắn đâu”. Tiểu Bụi thật vô lương thừa cơ báo thù, “Dù sao vết thương của hắn cũng tốt hơn rồi, bây giờ chỉ giống đang ngủ thôi, không cần lo lắng”.

Hắn nói xong cũng không để tâm Đóa Đóa có đồng ý hay không, trực tiếp bảo Cửu Vương gia sai người dọn bữa trưa lên.

“Đóa Đóa, không ngờ ngươi thật có thể chữa thương cho người của Vũ Linh tộc”.

Tiểu Bụi cảm thấy thật không ngờ tới, trong mắt bọn họ, bản lĩnh của Đóa Đóa đã không kém gì thần tiên rồi.

“Có phải là vừa đúng lúc không a?”

Đóa Đóa lại càng không dám tin, nàng cũng chỉ là một người bình thường, làm sao lại có thể có bản lĩnh thần kỳ như thế?

Nếu thật sự gọi một tiếng là có thể cứu người, nàng có thể treo bảng thần y được rồi.

“Ngươi có thể miễn trừ tai họa diệt tộc của Vũ Linh tộc cơ mà, cứu người lại càng không cần nói”.

Thấy Đóa Đóa dường như vẫn không quá tin tưởng, Tiểu Bụi vẫy vẫy tay hướng Cửu Vương gia.

“Đến đây, Tiểu Cửu, để ta tát ngươi một cái rồi để Đóa Đóa xác nhận là nàng có thể chữa thương thật sự”.

“. . . . . .” Cửu Vương gia nổi giận, “Sao lại không phải là ta đánh ngươi!”

Mắt thấy một người một chim sẽ đánh nhau, Đóa Đóa và Hoàng Phủ Dật vô cùng không biết nói gì, xem ra người có địa vị càng cao ở Vũ Linh quốc thì càng có tính tình nóng nảy như đứa trẻ a. . . . . .

228. Vương gia điển trai rất e lệ (5)

Hoàng Phủ Dật lên tiếng ngăn cản bọn họ, “Chính sự quan trọng, trước đừng đánh.”

“Chính sự gì?”

Thật ra là có chính sự, nhưng mà hiện nay đại họa diệt tộc là đệ nhất đại sự của bọn họ, mà việc này hiện giờ chưa có đầu mối gì cả.

“Vết thương của Thiết Lặc, nếu Đóa Đóa thật sự có thể trị thương cho người trong tộc các ngươi, vậy thì tiếng động nghe được lúc trước thật sự là tiếng xương mọc lại”.

“Vậy biểu thị cái gì?” Cửu Vương gia hiển nhiên vẫn không phục Hoàng Phủ Dật.

“Hôm qua Đóa Đóa ở gần hắn nói chuyện, lúc đó hắn đã ngồi dậy nhưng không hề có tiếng xương kêu, cũng cho thấy vết thương gãy xương này là sau khi chúng ta rời đi tối qua mới có”.

Hình như quả thật là có chuyện như vậy.

Cửu Vương gia cảm thấy kinh ngạc, một con người thế nhưng phản ứng lại còn nhanh hơn bọn họ!

Tiểu Bụi nhìn ra suy nghĩ của hắn, bất đắc dĩ xem thường, xem ra phải đạp Tiểu Cửu xuống nhân gian đi một vòng mới được.

Mộ Dung nói đúng, bọn họ tự cao tự đại lâu rồi, như vậy thật sự rất nguy hiểm.

Nhưng mà. . . . . . suy đoán ra kết luận này thì cho thấy cái gì?

Tiểu Bụi và Cửu Vương gia trong phòng đều có suy đoán, nhưng lại sợ nói sai trước mặt Hoàng Phủ Dật sẽ mất hết mặt mũi, cho nên cũng không lên tiếng.

Hoàng Phủ Dật cũng đoán ra suy nghĩ của bọn họ nên nói tiếp.

“Thiết Lặc đã chết lâu rồi, vẫn để trong Thái Y viện, nhưng có người cố tình sau khi chúng ta đi khỏi chạy đến đả thương Thiết Lặc, việc này rất khả nghi”.

Đúng vậy, là rất khả nghi, Tiểu Bụi và Cửu Vương gia trong lòng đều đồng ý, có điều ngoài mặt vẫn thực bình tĩnh.

Bữa trưa đã dâng lên, Hoàng Phủ Dật kéo Đóa Đóa bắt đầu ăn cơm, không nói tiếp nữa.

“. . . . . .” Tiểu Bụi và Cửu Vương gia đều cực kì buồn bực.

Ở thời điểm mấu chốt lại không nói nữa!

Bọn họ cũng biết là khả nghi, nhưng rốt cuộc là việc gì khả nghi, hán ta cũng không nói ngay, để cái nút thắt làm gì chứ!

Đợi nửa ngày, phát hiện Hoàng Phủ Dật không hề có nửa điểm muốn lên tiếng, hai người đành chịu thua.

Dùng ánh mắt chém giết một hồi lâu, cuối cùng Tiểu Bụi bởi vì vấn đề nguyên hình, mắt quá nhỏ nên không thể làm kẻ địch run sợ, vô cùng bi kịch gánh vác vấn đề hỏi han người ta.

“Sao ngươi không nói tiếp? Cái gì khả nghi?”

Hoàng Phủ Dật vô cùng bình tĩnh, “Không biết”.

229. Vương gia điển trai rất e lệ (6)

“. . . . . .” Đáp án này làm cho Tiểu Bụi và Cửu Vương gia đều bị sét đánh.

Làm hóa thạch một lúc, Cửu Vương gia đã nhịn một hồi rốt cuộc nổi bão.

“Không biết ngươi còn giả cao thâm cái gì, làm người khác lãng phí nửa ngày!”

Hoàng Phủ Dật thần sắc bình tĩnh ngẩng đầu lên, “Chân tướng mọi việc các ngươi tự đi điều tra, ta nói những lời này có ý chính là chúng ta phải đi rồi”.

“Đi?” Cửu Vương gia và Tiểu Bụi đồng thanh kinh ngạc hỏi, đến ngay cả Mộ Dung nằm trên đất giả ngất cũng choàng mở mắt.

Có điều hắn còn tính là phản ứng rất nhanh, thừa dịp không ai chú ý, lập tức nhắm mắt lại.

“Đã có khả nghi, liền cho thấy Thiết Lặc không phải bị súc mạnh thần kỳ gì giết chết, không liên quan đến đại họa diệt tộc”.

“. . . . . .” Quả thực đúng.

Nhưng nam nhân này liền cứ thế đi sao?

Thực không thiện tâm gì cả, ngay cả ở lại giúp đỡ người ta cũng không biết!

“Đóa Đóa là người được tiên đoán, một tháng nữa mới đến thời gian trong tiên đoán”.

Tiểu Bụi tìm lý do muốn giữ bọn họ lại.

“Chúng ta không nói là không giúp, có điều phải đi trước, hôm nay vừa lúc là tới ba ngày”.

“. . . . . .” Tiểu Bụi và Cửu Vương gia trao đổi ánh mắt, cuối cùng đều nhất tề roẹt roẹt nhìn về phía Mộ Dung đang “ngất” trên sàn.

Người chính là hắn yêu mến, hơn nữa luận thân phận, người có thể làm chủ ở đây chính là hắn, cho nên hai người đều chờ Mộ Dung quyết định.

Mặc dù không mở mắt nhưng Mộ Dung vẫn cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt của bọn họ.

Gặp quỷ, nhìn gì mà nhìn, không thấy hắn còn đang giả ngất à!

Mộ Dung quyết định không mở mắt, cho dù ánh mắt mãnh liệt của họ có thể xuyên qua hắn thành một cái lỗ hắn cũng quyết tiếp tục nằm!

Tiểu Bụi và Cửu Vương gia khóe miệng run rẩy, mất mặt!

Có gì mà thẹn thùng, có gì mà kỳ cục chứ, không phải chỉ là tỉnh lại trong lòng ngữ nhân mình yêu mến, mà khoảng cách hai người rất gần thôi sao!

Chẳng những thẹn thùng, còn bởi vậy mà tự đánh ngất mình, hiện giờ lại không dậy nổi. . . . . . Mất mặt!

Hoàng Phủ Dật tự hạ quyết định, “Ăn cơm xong chúng ta trở về đi”.

Mọi người phải đi, hắn cũng không đứng lên?

Tiểu Bụi cười hắc hắc, “Một khi đã như thế, vậy đừng trở về nữa, chuyện của Vũ Linh quốc tự chúng ta sẽ giải quyết”.

Thái độ quái dị của Tiểu Bụi khiến Đóa Đóa chú ý, nàng tò mò nhìn người đang nằm trên mặt đất, Mộ Dung giả ngất sao?

230. Vương gia điển trai rất e lệ (7)

Trong lòng Mộ Dung không ngừng nguyền rủa Tiểu Bụi, chờ Đóa Đóa đi rồi, hắn sẽ hầm Tiểu Bụi làm canh uống!

Tiểu Bụi còn không biết bản thân trong suy nghĩ của người khác đã biến thành một nồi canh thịt, vẫn tiếp tục phóng hỏa.

“Đóa Đóa, lấy phương pháp từ biệt của Vũ Linh quốc tạm biệt Mộ Dung đi”.

“Phương pháp từ biệt gì?”

Mặc dù không nhìn rõ cái khuôn. . . . . . khụ, mặt chim kia, nhưng Đóa Đóa vẫn cảm thấy trên mặt Tiểu Bụi tràn ngập bốn chữ “không có ý tốt”.

“Lễ bái hôn tay” Tiểu Bụi dùng ngữ khí không hề để ý nói, “Ngươi đi kéo tay hắn hôn một chút là được”.

Mộ Dung cuối cùng không nhịn nổi nữa, đột nhiên nhảy chồm lên từ trên mặt đất, trực tiếp lao về phía Tiểu Bụi còn đang nghĩ nên trêu cợt hắn thế nào nữa.

Tiểu Bụi đang đắc ý nên không phòng bị, vừa lúc bị hắn bắt được.

Mộ Dung hung ác trừng Tiểu Bụi, giương giọng quát, “Người đâu, chuẩn bị nồi!”

“Người làm gì?” Tiểu Bụi còn chưa ý thức đuợc tai họa sắp đến.

“Luộc ngươi lên!”

Cửu Vương gia trong nháy mắt cũng cảm thấy đây là ý kiến hay, hưng trí bừng bừng hỏi, “Mộ Dung, người muốn uống nước luộc thịt hay làm lẩu cay?”

Mộ Dung nhìn Tiểu Bụi, âm hiểm cười, “Thịt tươi thế này, hầm canh”.

Cửu Vương gia rối rắm, “Ta muốn ăn cay”.

Liếc hắn một cái, Mộ Dung thực bình tĩnh, “Thì tự thêm ớt vào!”

“. . . . . . Cũng đúng.” Cửu Vương gia thỏa hiệp .

“. . . . . .” Đoạn đối thoại này làm cho Hoàng Phủ Dật và Đóa Đóa bị sét đánh đến không nói nên lời.

Tiểu Bụi lập tức sẽ bị nấu lên nổi giận, “Tiểu Cửu, mới vừa rồi ngươi còn cùng trận tuyến với ta!”

Cửu Vương gia dũng cảm thừa nhận tâm tư nhỏ của mình, “Ta đánh không lại Mộ Dung, cho nên làm phản”.

“. . . . . .” Tất cả mọi người đều vì sự thành thật dũng cảm của Cửu Vương gia mà hóa đá.

Tiểu Bụi vô cùng tức tối, quyết định đổi đồng minh khác, “Đóa Đóa, nếu ngươi cứu ta, ta cho ngươi biết số đo ba vòng của Mộ Dung!”

“. . . . . .” Đóa Đóa rơi lệ, nàng biết số đo ba vòng của Mộ Dung làm gì. . . . . .

Mộ Dung nghe lời này giận quá, còn chưa mở miệng nói gì, Tiểu Bụi đã tố cáo hắn trước ——

“Mộ Dung đỏ mặt!”

“Rầm rầm ầm ầm choang choang” . . . . . .

“. . . . . .” Đóa Đóa và Hoàng Phủ Dật đều che mặt, không muốn xem cảnh hỗn loạn trước mắt.

Một người một chim đánh nhau, thật là không quá có thể nhìn. . . . . .

Advertisements

8 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 227 +228 +229 +230

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s