Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 171 +172 +173

Trầm Du

Edit: Min

Beta: Lệ Lâm

171. Ngăn cản thái tử lấy tiểu lão bà (3)

Hoàng hậu lại thở dài, giọng nói có chút bi ai, “Chốn hậu cung này. . . . . . chính là nơi mẫu bằng tử quý (mẹ vinh nhờ con), con nhất định phải cẩn thận.”

Nha. . . . . .

Đóa Đóa vừa nghe liền hiểu.

Nếu có nữ nhân nào vụng trộm tấn công Hoàng Phủ Dật, sau đó mang thai con của hắn. . . . . .

Huyết mạch của hoàng gia không thể lưu lạc bên ngoài, y theo quy tắc trong cung, cho dù Hoàng Phủ Dật không cho nữ nhân kia danh phận thì nhất định cũng phải đón về Đông cung.

Đóa Đóa bắt đầu lo lắng, có điều không phải lo lắng về việc sẽ có nữ nhân như thế xuất hiện, vào sống trong Đông cung.

Hoàng Phủ Dật có võ công a, mà hắn cũng sẽ không để cho nữ nhân khác có cơ hội nhào vào hắn, về điểm này nàng rất tin tưởng hắn.

Nhưng vấn đề hiện tại là . . . . .

Nếu mấy nữ nhân này cứ xuất hiện “tre già măng mọc”, liệu có ngày nào đó sẽ chọc giận hắn, sau đó hắn liền dứt khoát trước tiếp đá bay người ta không?

Xem phim nhiều sẽ biết, vì trong cung được coi là vinh hoa phú quý, rất nhiều nữ nhân tranh nhau đến vỡ đầu, cho nên loại tình huống này tương đối có khả năng xảy ra.

Đến lúc đó Hoàng Phủ Dật hôm nay quăng đi một thiên kim tể tướng, ngày mai đuổi đi một tiểu thư vương phủ. . . . . .

Gia đình nhà người ta cho dù giận mà không dám nói nhưng trong lòng chắc cũng ghi hận chứ?

Vậy không phải hắn sẽ gây thù chuốc oán với rất nhiều người sao?

Ô ô, vẫn là nàng nên nghĩ biện pháp làm cho mấy nữ nhân này không đi tiếp cận hắn thì hơn.

Đóa Đóa thực ai oán, làm lão bà của thái tử thật khó a. . . . . . Vẫn là đi tìm một “gian phu” xong bỏ trốn có vẻ tốt hơn. . . . . .

Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ giễu cợt của nàng, hoàng hậu cảm thấy thú vị đến nở nụ cười.

“Đóa Đóa, đừng quá lo lắng, ta sẽ giúp con.”

“Đa tạ mẫu hậu, có điều con còn muốn yên tĩnh suy nghĩ, vẫn nên tự mình thử a.”

“Đóa Đóa a. . . . . .” Hoàng hậu lắc đầu thở dài, xoa xoa đầu nàng, “Việc này rất phức tạp , một mình con không làm nổi.”

“. . . . . .” Ô ô, xem thường người ta.

Đóa Đóa buồn bực , “Hình như còn có thể ứng phó a.”

Dù sao cổ đại cũng tương đối kém thông tin, nhất là mấy thiên kim tiểu thư này, đều suốt ngày ở trong nhà, đầu óc toàn tam tòng tứ đức, nàng thấy chỉ số thông minh ít ỏi của mình tuy không giàu có nhưng hoàn toàn có thể ứng phó được.

“Aizz.” Hoàng hậu lại xoa xoa đầu nàng.

172. Ngăn cản thái tử lấy tiểu lão bà (4)

Hoàng hậu nhìn nàng với vẻ mặt hiền lành, “Điều này thì có gì phải xấu hổ, ngốc nghếch cũng rất đáng yêu.”

“. . . . . .” Ô ô.

Đóa Đóa rơi lệ nhìn hoàng hậu nương nương, rất là đả kích tâm hồn yếu ớt của nàng!

Nàng không ngu ngốc a, nàng thật sự thông minh không lộ ra ngoài thôi! Sao không ai tin a?

Ô ô, hình là nàng che dấu quá sâu a. . . . . .

Hoàng hậu nương nương cũng nhận ra Đóa Đóa đang thực sự bị đả kích, vội vàng sửa miệng, “Con không đấu lại các nàng bởi vì tâm tư con đơn thuần.”

“. . . . . .” Ô ô, vô dụng thôi.

Hiện giờ mặc kệ có nói gì cũng không thể bù đắp tâm hồn bị tổn thương của nàng!

Bởi vì một câu nói kia của hoàng hậu, Đóa Đóa nỗ lực vươn lên, quyết định cho mọi người chiêm ngưỡng chỉ số thông mình của mình một chút.

Những người đó còn chưa tìm thấy chỗ của nàng, cho nên việc cần giải quyết trước hết hiện giờ là làm cho họ không đến Khôn Ninh cung quấy nhiễu hoàng hậu nữa.

Cho nên sáng sớm hôm sau, bên ngoài Khôn Ninh Cung có treo một tấm ván gỗ cản đường mọi người, rất là có khí thế thổ phỉ ‘đường này là ta mở cây này do ta trồng’.

Chỉ là dáng người của hai tên “thổ phỉ”. . . . . . xinh xắn nhỏ nhắn.

Nhóm người đầu tiên đến là Phúc vương gia và thượng thư bộ binh Triệu đại nhân, hai người họ đương nhiên không phải kết bạn mà đến, chỉ là tình cờ gặp trên đường.

Hiện giờ hai người đều trợn mắt há mồm nhìn hai con chim một xám một hoa, nhất là con chim xám kia vẫn còn đeo một thứ rất không phù hợp với dáng người của nó, “Hai ngươi. . . . . .”

“Tiểu Bụi!”

Phá điểu rất ra vẻ đại lão gia phất cánh, chỉ huy tiểu Bụi.

Tiểu Bụi bị buộc nghẹn đầy một bụng hỏa, thái độ vô cùng ác liệt nhìn hai người họ.

“Giao tiền! Không giao không cho đi qua!”

Nói xong nó phẩy phẩy cây quạt trong tay, trên đó viết “từ nay về sau nếu muốn đi qua, phải để lại tiền mãi lộ.”

Tiểu Bụi cực kì bi phẫn.

Đóa Đóa chỉ nói cho hai bọn chúng đi thu tiền, cái chủ ý khiêng cờ giết người chết tiệt này là của tên Mộ Dung này mà ra!

Phúc vương gia và Triệu đại nhân khóe miệng đều run rẩy lôi tiền ra, “Phải bao nhiêu?”

“Một đồng!”

“. . . . . . Không cần trả lại.” Hai người đều lấy ra một đĩnh bạc.

“Không được, bảo một đồng chính là một đồng!”

Phá điểu bất mãn quơ quơ cánh, “Tìm tiền lẻ!”

“. . . . . . Không có.”

173. Cách nổi bão nhàn nhã của thái tử (1)

Trên người bọn họ thực sự tìm không ra tiền lẻ.

“Vậy không được qua!”

Hai người bị hai con chim này chặn lại, lúc sau một tiểu thái giám sau lưng Phúc vương gia phản ứng nhanh.

“Bạc còn dư lại, hay là ngươi lấy đi. . . . . .”

Tiểu thái giám chỉ nói một nửa, cũng không nói tiếp nữa.

Một nửa sau định nói là mua rượu uống v..v.., nhưng đối với hai con chim này thì. . . . . .

Chẳng lẽ lại bảo nó dùng tiền này đi thay lông trên người?

Mặc dù tiểu thái giám chưa nói xong nhưng phá điểu cũng hiểu được ý của hắn.

Thế là phá điểu nổi giận, cũng không biết lấy đâu ra một viên dạ minh châu.

“Tiểu Bụi, ăn nó!”

“. . . . . .” Tiểu Bụi giận quá, “Đại gia ta không ăn!”

“Ngươi không ăn thì vĩnh viễn đừng nghĩ ta về với ngươi!”

Uy hiếp này hiệu quả vô cùng, Tiểu Bụi cắn răng, cuối cùng cũng tiếp lấy dạ minh châu nhai “răng rắc răng rắc”.

Thế là một viên dạ mình châu giá trị liên thành (rất đắt) liền trở thành điểm tâm của Tiểu Bụi. . . . . . bữa cơm này thực quý a

Phá điểu đắc ý, khoanh cánh đứng giữa không trung, “Đại gia ta không thiếu tiền! Hôm nay các ngươi không giao ra một đồng thì đừng ai nghĩ đi qua được đây!”

“. . . . . .” Phúc vương gia và Triệu đại nhân đầu tiên là chấn động, sau đó bị sét đánh ngã.

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, cả hai đều bỏ kế hoạch ban đầu, tính trở về tiếp tục nghĩ kế lâu dài.

Chờ họ đi rồi, phá điểu hỏi tiểu Bụi, “Dạ minh châu ăn có ngon không?”

“. . . . . .Cút!”

Một màn này được lan truyền trong cung rất nhanh, tất cả mọi người đều biết chủ nhân của phá điểu là ai, trải qua trận “chặn đường cướp hai người” rất sét đánh kia xong, mọi người cũng hiểu được ý của Đóa Đóa.

Thần kỳ a. . . . . .

Thái tử phi nhìn thì biết không có mưu mô, không ứng phó được trận chiến này, nàng chẳng những không nhanh chóng đẩy mọi chuyện đến chỗ hoàng hậu, mà còn ôm về nhà mình?

Trong Đông cung, Đóa Đóa đang vô cùng hưng phấn chờ một số người người đến giết.

Từ sáng nàng đã bắt đầu nhớ lại cảm giác ở trong đội hùng biện thời đại học, nàng cũng đã đạt giải hùng biện tốt nhất a, không sợ bọn họ!

Hắc hắc hắc, thắng lần này, nàng có thể xưng danh ở trong cung, ban đầu nàng bị Hoàng Phủ Dật dọa nạt, tưởng hắn là tiêu biểu cho trình độ ở cổ đại, lúc đó nàng thật sự thực ngu ngốc . . . . . .

Nhưng cứ nhìn hiện giờ đi, ở đây cùng lắm cũng chỉ như hiện đại mà thôi.

4 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 171 +172 +173

  1. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”≧◔◡◔≦ Y Vân Các”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 9:27 Thứ Tư, 7 tháng 11 2012 Chủ đề: [New post] Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 171 +172 +173

    WordPress.com Minnamin posted: “Trầm Eu Edit: Min Beta: Lệ Lâm 171. Ngăn cản thái tử lấy tiểu lão bà (3) Hoàng hậu lại thở dài, giọng nói có chút bi ai, “Chốn hậu cung này. . . . . . chính là nơi mẫu bằng tử quý (mẹ vinh nhờ c”

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s