Cô nương – Chương 30

Chuyển ngữ: Min

Chương 30: Sự kiện tranh giành tình nhân lần thứ ba

Sáng hôm sau, trời mới tờ mờ sáng mà cửa lớn nhà họ Phạm đã mở toang. Một bóng người vụt đến cửa nhà họ Thư, giơ tay lên, lại thu tay, lùi ra sau, lại trở về. Cứ đi đi đi lại do dự tốn thời gian như thế hồi lâu. Mãi đến khi cả con ngõ nhỏ đã thức giấc, những tiếng mở cửa ‘y y nha nha’ cứ nối tiếp không ngừng, bóng người mới lấm lét như kẻ trộm nhảy ra xa mấy bước, lại làm như không có chuyện gì mà chào hỏi hàng xóm rồi bước nhanh đi mất.

Không lâu sau, cửa nhà họ Phạm lại vụt đến một bóng người lén lút thò đầu nhìn vào nhà họ Thư.

Sau khi học tập bóng người ‘giơ tay lên thu tay lại lùi ra rồi lại tiến đến’ lúc nãy bốn lần, bóng người này mới quyết đoán đẩy cửa đi vào.

Lúc ấy Thư Sinh đang tập luyện sáng sớm trong sân, ngay từ ban đầu đã nghe thấy động tĩnh ngoài cửa rồi, nhưng trong lòng lại mâu thuẫn đấu tranh rất bất ổn, một thanh âm nói “Ra mở cửa đi, có lẽ Phạm cô nương có việc gì quan trọng thì sao”, nhưng lại có một thanh âm nữa nói “Có thể có việc gì quan trọng được chứ? Còn không phải muốn đến phủ thượng thư à”

Cứ do dự như vậy, luyện xong một bộ quyền, đột nhiên nghe thấy tiếng người ngoài cửa lùi lại rồi không nghe thấy gì nữa, buồn bã vô cùng.

Đang cảm thấy đau lòng không thôi lại nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, cho rằng nàng quay lại, lần này hắn không hề do dự bước ra. Vừa mở cửa đã thấy bóng đen ngoài cửa lảo đảo ngã vào. Hắn giơ tay đỡ, giật mình phát hiện thân hình không phải là người nào đó mà hắn tưởng tượng, lập tức thu tay lại.

Rầm!

Cái người tên Phạm Bỉnh vốn hoàn toàn không có cách nào tránh khỏi cảnh ngã chổng vó lúc phát hiện ra có người giơ tay đỡ thì thả lỏng một chút nhất thời lao đến đất mẹ bao la một cách thân thiết.

“Ti tiện! Vô sỉ! Hạ lưu! Hèn hạ!”

Phạm Bỉnh vừa cầm bữa sáng là trứng gà của Thư Sinh vừa thao thao bất tuyệt mắng, “Ngươi nhất định là hâm mộ lại ghen tị với mĩ mạo tuổi trẻ của ta nên mới cố ý hãm hại, muốn chủ nhân vứt bỏ ta, âm hiểm, âm hiểm đến cực điểm! Nói cho ngươi biết đừng có mà mơ nữa! Ta theo chủ nhân năm năm nay, còn lâu mới dễ dàng bị ngươi đánh bại như vậy nhá! Ngươi biết điều thì giải trừ hôn ước đi! Bằng không…..”

“Bằng không ngươi sẽ lấy cái chết ra uy hiếp khắp nơi như lúc trước hả?” Thư Sinh theo bản năng nói tiếp.

Phạm Bỉnh đỏ mặt, “Ngươi —— cái tên bại hoại chuyên thích nghe chuyện trong nhà người khác!”

“Cái đó… Tại hạ không cố ý.” Thư Sinh sắc mặt khó xử, “Phạm tiểu ca vô cùng trung khí, tại hạ đã thật nỗ lực không nghe chuyện khiếm nhã lắm rồi, nhưng phòng được bữa sáng phòng không xong cơm trưa, phòng được ba bữa cũng phòng không nổi ngươi tuỳ thời tuỳ chỗ đều bất thình lình hét to như thế.”

“Ngươi ngươi ngươi ngươi!” Phạm Bỉnh dường như tức giận đến nói không ra lời, “Ngươi châm chọc ta?!”

Ai nói người này ngốc hử? Đây rõ ràng là hình thức vô cùng châm biếm người ta, thiên hạ vô địch a! Đã thế còn dám trừng bộ mặt đơn thuần lương thiện vô hại thật đến là mềm mại, cho rằng người ta không biết hắn đã sắp ba mươi tuổi rồi sao? Lão nam nhân!

Hắn quật cường nhìn chằm chằm Thư Sinh, “Dù sao ta sẽ không nhượng bộ, chủ nhân là của ta, ai cũng không thể cướp đi!”

Thư Sinh lắc đầu, “Tại hạ cũng không có ý tranh đoạt với ngươi. Phạm cô nương gả cho tại hạ, cũng không ảnh hưởng đến việc nàng vẫn là chủ nhân của ngươi. Trừ việc đó ra, ngươi còn có thêm một người nhà. Những lúc Phạm cô nương không rảnh tại hạ cũng có thể dạy ngươi đọc sách viết chữ. Thế không tốt sao?”

Phạm Bỉnh không thể tin trừng mắt, “Ngươi lấy lợi dụ ta?” Người này sao có thể nhớ rõ lời hắn nói khi bọn họ gặp nhau lần đầu tiên nhỉ? Quả nhiên là xảo quyệt!

“Không dám không dám.” Thư Sinh vội vàng xua tay, đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, “Đúng rồi, Phạm cô nương từng nói nhặt được ngươi khi ngươi là một tiểu ăn mày cô đơn ốm yếu, nhưng từ bước đi và hơi thở của ngươi thì không khó nhìn ra, ngươi học võ tu vi khá cao. Xin mạo muội hỏi, sư phụ của Phạm tiểu ca là ai vậy?”

Mắt Phạm Bỉnh trừng lớn hơn nữa, xoẹt một tiếng đứng lên, ngón tay run run chỉ vào hắn, “Ngươi lấy lợi dụ không thành còn uy hiếp ta? Được, được lắm, xem như ngươi lợi hại!” Ngang nhiên dùng chuyện hắn dấu diếm thân phận của mình với chủ nhân để áp chế hắn, quả nhiên là cáo già! Đáng chết!

Thư Sinh nhìn hắn phẫn hận không chịu nổi chạy ra ngoài cửa rồi biến mất, vẻ mặt có chút mờ mịt.

Uy hiếp? Uy hiếp cái gì? Không phải hắn chỉ tò mò hỏi một câu thôi sao? Chẳng lẽ hắn rửa tay chậu vàng đã lâu nên không biết chuyện trên giang hồ, hỏi một câu sư phụ là ai thì là uy hiếp sao? Ừm, cái này phải ghi nhớ cho kĩ, về sau tuyệt đối không được hỏi lung tung, miễn rước lấy tai bay vạ gió.

(Min: đến đây ta cười rách mép rồi, cái kiểu ‘vô tình’ uy hiếp mà mặt cứ ngây thơ vô (số) tội thế này ai mà đỡ được!!! Tội tiểu Phạm quá =)) )

Tổng kết bài học kinh nghiệm xong, hắn khom người thu dọn trứng gà Phạm Bỉnh ném xuống đất lúc chạy mất sau đó trở về thư phòng, tính tiếp tục viết thiếp cưới. Đi được một nữa mới nhớ ra đêm hôm qua tất cả bút đều đã bị hắn bẻ gãy hết rồi. Mà đến đây lại nhớ đến nguyên nhân bút đang cầm trên tay bị gãy, câu nói của Giải Đông Phong kia lại như ác mộng xâm nhập vào đầu hắn.

“Ngươi nghĩ cái gì chứ? Nàng hay là ta đã…..”

Đã cái gì? Đã cái gì chứ? Hắn không dám tiếp tục nghĩ nữa. Tiếp tục nữa chính là đã coi thường nàng, cũng hổ thẹn với cảm tình của bản thân mình. Hắn đương nhiên tin là ngay cả nha đầu thông phòng của Chủ Tử Sách nàng đều không chịu được, nàng sẽ không có liên quan gì với một người đàn ông đã có vợ đâu, hắn tức giận ở chỗ Giải Đông Phong có thể nói tự nhiên như là đúng lý hợp tình như thế, mà phản ứng của nàng lại rõ ràng là chột dạ. Tuy rằng cuối cùng nàng vẫn hỏi có phải hắn hiểu lầm gì không, dường như là có ý giải thích, nhưng lúc đó đã quá muộn. Thật xấu hổ, sau khi quen biết nàng hắn mới phát hiện thì ra tâm địa của bản thân lại hẹp hòi như vậy.

Nhẹ buông tay, Thư Sinh dựa người trên cửa, ánh mắt biến đổi liên tục, không ngừng dao động, cuối cùng hóa thành một chút kiện định.

Cùng lúc đó, trong thư phòng của Giải phủ, Hộ bộ thượng thư đương triều đang rất là vượt quyền thẩm tra xử lí một vụ án bội bạc hồng hạnh vượt tường.

“Ngươi đã đồng ý với ta thế nào?”

“… Không tiền trảm hậu tấu.”

“Vậy ngươi đã làm gì?”

“… Tự định chung thân.” (tự quyết định chuyện cả đời)

Phạm nhân tương đối phối hợp, thái độ nhận tội vô cùng thành khẩn. Quan chủ thẩm Giải Đông Phong vừa lòng gật đầu, sau đó rút ra một bản khế ước đã được chuẩn bị từ trước từ trong ngắn éo ra, đẩy đến trước mắt Phạm Khinh Ba. “Một khi đã như vậy, ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ!” 

Phạm Khinh Ba nhìn nhìn cái bản khế ước bán mình kia, làm công ở Hoan Hỉ Thiên cả đời không hoàn lại, tiền nhuận bút giảm một nửa…. Các điều khoản trên đó từng cái từng cái nhục nước mất chủ quyền! Cái gì? Lại còn không được giải thích quan hệ của bọn họ cho Thư Sinh? “Cái này có ý gì?”

Giải Đông Phong âm hiểm cười, “Ý ở trên mặt chữ đấy. Hừ, tốt xấu gì ta cũng là chính thất đại lão công, thế mà hắn ngang nhiên diễu võ dương oai với ta?”

Phạm Khinh Ba khóe miệng giật giật, “Ngươi đang tranh giành tình nhân sao?”

Giải Đông Phong biểu lộ biểu tình bị cướp mất đồ, đúng lý hợp tình nói: “Đúng!”

Phạm Khinh Ba khóe miệng lại giật giật, lộ ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, “Vậy thật đúng là cảm ơn ngươi a.” Một tên Phát Bệnh là mỗi ngày ở cùng nhà làm loạn, một tên Thư Sinh là đột nhiên đùa giỡn nhõng nhẽo kiêu ngạo, hiện giờ lão công trên danh nghĩa này cũng đến góp vui luôn, bọn nam nhân này mà có chút ngây thơ nào sao!

“Có biết đột nhiên an bài cho thân phận “Tạ Y Nhân” này biến mất có bao nhiêu phức tạp không? Hừ, ngươi đương nhiên phải cảm ơn ta rồi.”

“Vậy ta cũng không cần đột nhiên thế thôi.” Nàng nhỏ giọng đề nghị.

Giải Đông Phong cười lạnh, “Ngươi chắn chắn sau khi ‘Phạm Khinh Ba’ lập gia đình, ‘Tạ Y Nhân’ còn có thể gọi lúc nào tới lúc ấy phối hợp với hành trình của ta à?”

Nàng bị nghẹn, yên lặng không nói gì, xác định là có nhõng nhẽo hay cứng rắn gì đều không có tác dụng, hơn nữa thật sự bản thân đã vi phạm khế ước năm năm trước đây, bất đắc dĩ chỉ có thể kí vào khế ước bán thân. Phạm Khinh Ba ủ rũ, trong lòng miễn cưỡng tự an ủi Thư Sinh là người có tiền, về điểm tiền lương tiền nhuận bút thì không tính toán làm gì, công việc ở Hoan Hỉ Thiên cũng có điểm thích, làm thêm vài năm cũng không sao cả…

Không sao cả cái rắm! Nàng còn đang muốn về hưu sớm một chút, chuyên tâm về nhà tăng gia sản xuất trả nợ nước với Thư Sinh cơ! Nếu không phải nàng xúc động, có thể chịu đến hết kỳ hạn năm năm lại hồng hạnh vượt tường có phải tốt không cơ chứ, có thể hoàn toàn tự do, người và tiền được cả hai… U hu hu, tự làm bậy không thể sống a a a a!

Ngay lúc nàng đang hối hận, Giải Đông Phong lại nói một câu.

“Đúng rồi, trước khi ‘Tạ Y Nhân’ quang vinh ra đi còn có một màn tuồng chào cảm tạ phải diễn.”

Nàng mệt mỏi trả lời: “À, được.”

Giải Đông Phong rốt cục cũng lộ ra nụ cười khác với cười lạnh âm hiểm một chút, là nụ cười thoải mái phát ra từ nội tâm, “Mùng bảy tháng bảy, hoàng hậu tổ chức tiệc Khất Xảo*, toàn bộ nữ nhân trong triều đều phải tham gia, ngươi nhớ phải đến nha.”

(*Khất Xảo: cầu xin Chức nữ giúp cho khéo tay canh cửi, thêu thùa :tối ngày 7-7 âm lịch, theo tục cũ, người phụ nữ bày hoa quả ở sân, cầu khấn sao cho Chức Nữ phù hộ cho mình khéo tay may vá)

“Ừm, được —— đợi chút! Mùng bảy tháng bảy á?” Phạm Khinh Ba lập tức trợn trừng mắt, “Đấy không là ngày thành thân của ta với Thư Sinh sao?!”

~ HẾT CHƯƠNG 30 ~

Advertisements

27 thoughts on “Cô nương – Chương 30

  1. Haha, ta doc truyen ma potay lun:) PB thi de thuong ghe, TS thi ngay tho 1 cach dang ngo a=)) con PKB thi potay, ngay thanh than con dinh di du tiec voi GDp:)) ta thix a
    Thanks da post truyen nha

  2. Lãnh Tiểu Yên [Huyết Lệ Cung - Huyết Lệ Vũ Yên] nói:

    *đập bàn* cô Doanh post trễ thế ta làm sao bóc tem!!! Tối qua ta phải ngủ sớm aaa TT^TT!!

  3. Xin chào bạn ^^ Mình xin lỗi vì đã làm phiền!! Mong bạn cho mình nói vài lời nếu bạn cảm thấy không thích có thể xóa comment này của mình ^^

    Chẳng là bên mình đang tổ chức một cuộc thi bình luận và trả lời dành cho các bạn yêu thích đọc tiểu thuyết Trung Quốc. Mình tin rằng cuộc thi này sẽ có ích cho nhiều bạn và tất nhiên giải thưởng cũng rất hấp dẫn. Cho nên rất mong bạn chủ wordpress có thể giới thiệu cuộc thi này giùm mình bằng cách dán đoạn dưới đây vào tường nhà hoặc đăng thành một bài viết. Mình cám ơn bạn rất rất nhiều.

    “Cuộc thi: Phát huy tinh thần độc giả

    Cơ hội nhận sách xuất bản, truyện VIP ở xs8 và tài khoản mua ebook ở alezaa dành cho các độc giả. Xin bấm vào link này để biết thêm chi tiết http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=293670&p=1661869#p1661869.”

    Rất cám ơn bạn đã đọc ^^

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s