Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 10.2

Edit : Tử Lam

Beta : Kỳ Doanh (Min)

Chương 10.2

Báo danh xong, Thường Khắc Khiêm đứng ở trung tâm huấn luyện hàng không chuyên chú xem tư liệu của chuyến bay hôm nay, khoác lên mình đồng phục giúp anh khí của anh càng thêm bừng bừng phấn chấn.

Hôm nay Phó cơ trưởng là Lí Đại Hoa, hoàn thành báo danh xong. Từ rất xa, chợt nghe thấy tiếng Lí Đại Hoa than thở đi về phía mình, anh liếc mắt nhìn Lí Đại Hoa một cái, “Răng nanh không thoải mái?” Trêu chọc hỏi.

Lí Đại Hoa nhìn lại anh, hai hàng lông mày nhíu lại. “Nếu răng nanh không thoải mái, đến nha sĩ  là hết, nếu không đi, lấy kìm nhổ đi một cái là xong.”

“Vậy sao cậu lại than thở?” Thường Khắc Khiêm tức giận hỏi.

“Gần đây công ty viễn thông thật sự là kỳ cục, hại chết người!” Ngữ khí tràn ngập oán giận.

“Công ty viễn thông lại làm gì đắc tội cậu?”

“Không có việc gì lại gửi tin nhắn quảng cáo, bạn gái em nhìn thấy, còn tưởng rằng em ngoại tình, tức giận đến ba ngày ba đêm không thèm nói chuyện, còn nhéo tay em đến cả cánh tay toàn vết bầm xanh xanh tím tím.” Vì chứng minh lời mình là thật, Lí Đại Hoa vén tay áo, đem thương thế cho anh xem.

Thường Khắc Khiêm nhíu mày, “Rốt cuộc nội dung tin nhắn là cái gì, lực sát thương lại mạnh như vậy?”

Lí Đại Hoa lấy điện thoại ra, ấn ấn vài cái, đưa tới trước mặt anh…………

‘Nhiều năm không gặp, em vẫn xinh đẹp động lòng người như vậy, ngày đó gặp lại, em nhất định không hiểu được tâm của anh rung động như thế nào’. Di động hồi báo: Chúng tôi giúp bạn tìm người yêu cũ.

Thường Khắc Khiêm sửng sốt một chút, tin nhắn này sao có điểm quen thuộc, giống như đã xem qua? Anh nhịn không được nhíu mi suy nghĩ sâu xa một chút.

“Đây là cái thứ nhất, còn có cái khác.”

‘Chính là ba chữ Anh yêu em thực đã ở trong lòng ta cả đời.’ Công ty mai mối Hồng nương, hoan nghênh gia nhập, số đện thoại người sử dụng đã được chiết khấu!

Thường Khắc Khiêm xem hết xong, đột nhiên nhớ anh cũng từng xem qua 2 tin nhắn này ở di động của Mộ D , bất quá lúc ấy anh còn chưa xem hết, liền hổn hển nghi ngờ, căn bản không chú ý tới đó là tin nhắn quảng cáo của công ty viễn thông.

“Em thực hoài nghi bạn gái em có phải không biết đọc những chữ phía sau, hay là mắt mù, dù sao em đường đương một người đàn ông chân chính, làm sao có thể có ai dùng xinh đẹp động lòng người để hình dung. Rõ ràng nội dung quảng cáo dài như vậy, cô ấy lại chỉ nhìn vài câu phía trước liền nổi trận lôi đình, định em tử tội. Mặc kệ em dỗ như thế nào, cô ấy cũng không chịu nghe giải thích. Chịu không nổi nha, thế giới này làm sao có thể có người con gái không có tinh thần tiếp thu lại hồ đồ lỗ mãng như vây chứ!?”

Thường Khắc Khiêm nghe vậy, biểu tình nhất thời cứng đờ, ách…… Hiện tại là đang nói anhkhông biết đọc sao? Hay là anh cũng mắt mù? Anh cũng thực cứng đầu không biết nhận thức?

“Không biết huấn luyện viên có biết tin tức đó không?”

“Tin tức gì, là tin tức chuyến bay đi châu Âu đại loạn sao?”

“Không phải, là bạo hành trong gia đình vì cái tin nhắn quảng cáo. Có một người bị chồng đánh đến trọng thương nằm viện, cũng vì chống cô ấy chỉ nhìn một nửa tin quảng cáo, hiểu lầm vợ mình ngoại tình, không nói hai lời liền đánh vợ, anh nói vậy có được không? Em hoàn toàn có thể hiểu được tâm tình của người phụ nữ kia.”

Thường Khắc Khiêm lắc đầu. Anh có thể hiểu được lòng của người chồng muốn giữ lấy vợ mình, nhưng là không tin tưởng người vợ mình yêu thương, còn ra tay đánh cô ấy tới nằm viện, anh hoàn toàn không thể gật bừa.

Xem ra, điều mà mỗi cặp vợ chồng nên học tập không phải yêu, mà là tín nhiệm!

“Được rồi, đàn ông cho dù bị hiểu lầm, cũng nên bao dung một chút. Để cho bạn gái nhéo vài cái có đáng gì? Chờ cô ấy hết giận rồi giải thích rõ thì tốt rồi.”

So với chần động Mộ Di gây cho anh, nhéo vài cái thì thấm vào đâu? Bảo bối Mộ Di của anh thế nhưng trực tiếp bở nhà đi, ỉơ riêng với anh, đến bây giờ còn không chịu về nhà đâu! Bất quá tuy rằng bọn họ trước mắt vẫn ở riêng, song cảm tình hai người thật sự đang rất tốt, một chút cũng không thua thời điểm yêu nhau cuồng nhiệt nhất.

Mỗi lần bay xong, anh tựa như kẹo da trâu dính cứng lấy Mộ Di, ở nhà trọ trên tầng cao nhất của cô, nằm trên giường đơn bé xíu, hưởng thụ thế giới của hai người. Nói cũng thần kỳ, sự mềm mại của cô luôn có thể giúp anh lấy lại tinh thần, cũng có thể xoa dịu mệt mỏi trong công việc của anh một cách kì diệu.

Nghĩ vậy, Thường Khắc Khiêm khóe miệng khẽ nhếch, khuôn mặt suất khí xuất chúng nhất thời lộ ra  thần thái mê người.

“Huấn luyện viên, anh hẳn là phải đứng ở lập trường của đàn ông chúng ta mà an ủi em mới đúng.”

“Thật có lỗi, anh chỉ có thể quan tâm cậu chuẩn bị tốt ông việc hôm nay chưa? Hôm nay cậu lái chính.” Mới nói chuyện, Thường Khắc Khiêm đã lại khôi phục nghiêm cẩn chuyên nghiệp khi làm việc.

Ách…… Lại bị giáo huấn.“A….. ”

Anh nhíu mày tà nghễ liếc mắt một cái,“A cái gì mà a, tuần sau vừa đúng kỳ kiểm tra đo lường, cậu sắp xếp thời gian chưa?”

“Báo cáo huấn luyện viên, đều đã xong.”

“Vậy là tốt rồi, anh cũng không hy vọng cậu lại bắt chước đem hành khách hàng không dân dụng đi chiến đấu đâu.”

“Làm ơn, làm sao có thể!” Lí Đại Hoa bất mãn lẩm bẩm một tiếng.

“Đi thôi, lên xe.” Đoàn người nối đuôi nhau đi lên xe đưa đòn của công ty, đều tự tìm vị trí ngồi xuống, sau đó chậm rãi đến sân bay.

Thường Khắc Khiêm nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ tới tin nhắn quảng cáo ở di động Mộ Di, nhịn không được tự nhiên cười cười. Anh a, ánh mắt rốt cuộc đang nhìn cái gì đâu? Cư nhiên không có đem nội dung đọc xong liền tự mình dọa mình, còn tưởng rằng vợ yêu lại có ai điên cuồng ái mộ chứ!

Bất quá, may mắn người trước kia theo đuổi cô ấy thay anh cản lại không ít, cũng đánh bại không ít kẻ mạnh khác, bằng không, anh cũng đã thật sự hiểu lầm tiểu ngoan.

Ai, không biết cô hiện tại đang làm cái gì? Công tác có phải đang bề bộn nhiều việc hay không?

Nghe Mộ Di nói, từ sau việc ở nhà hàng, Dương Thực Hòa mỗi khi nhìn thấy cô trong công ty đầu tự động tránh ra, có thể trốn rất xa liền trốn rất xa, chỉ sợ cô đang  nắm chứng cớ, lúc nào cũng có thể tố giác hắn.

Ha, biết sợ là tốt, loại nhát gan này, phải dọa hắn, hắn mới có thể an phận một chút…… Nghĩ đến Uông Mộ Di, lại thấy nhớ mong, anh không nói hai lời mượn di động gọi điện thoại cho vợ yêu………

“Uy, chuyện gì?” Tiếng nói ngọt ngào truyền đến.

Thường Khắc Khiêm hé môi mỉm cười, “Anh đang trên đường đến sân bay, đợi sẽ bay.”

“Uhm, happylanding nha!” Cô chúc phúc cho anh.

“Không thành vấn đề, giữa trưa phải nhớ ăn cơm, đừng tùy tiện ăn mấy miếng bánh bích quy coi như bữa trưa.”

“Được, em biết, em sẽ ngoan ngoãn cùng đồng sự đi ăn cơm…… Khắc Khiêm, hôn em một cái!” Cô yêu cầu.

Thường Khắc Khiêm nhìn trái nhìn phải, phát hiện không có người chú ý, liền nhanh hướng di động, tặng một cái hôn vang dội, hai người thế này mới vui vẻ chấm dứt trò chuyện, phía sau liền vang lên tiếng cười của Lý Đại Hoa……..

“Nha, rốt cuộc là ai vừa mới như vậy, làm mắt của em đều muốn mù rồi a.”

“Cậu dám có ý kiến sao?”

“Không có, bội phục bội phục, không nghĩ tới huấn luyện viên dạy vợ còn có bí quyết hay như vậy a, trước đó còn la hét muốn ly hôn, hiện tại lại như keo như sơn, càng sâu hơn trước.” Không giống anh đang bị bạn gái bạo hành gia đình, còn không thể thân thiết, ô ô……

“Để bạn gái bắt chẹt thêm một chút, cậu rất nhanh là có thể đạt đến cảnh giới này.”

Lí Đại Hoa trừng mắt liếc anh một cái, nhịn không được ở trong lòng nói thầm vài câu.

Buổi tối, Thường Khắc Khiêm trở lại nhà trọ nhỏ của Uông Mộ Di, nhìn cô giống như thiên sứ ở trên giường, anh thân thủ ôm lấy cô, chỉ thấy mỹ nhân đang ngủ lông mi dài chớp chớp, tiếp theo, thiên sứ đang buồn ngủ tỉnh lại, thấy anh, không chút keo kiệt nào tặng cho anh một cái mỉm cười nhu tình như nước.

“Anh đã về rồi!”  Tiếng nói mềm mại hỗn loạn một chút khốn ý.

“Ừ, muốn ôm em một chút, ngoan, mau ngủ đi.”

Cô hơi chút động đậy thân thể, nằm sang bên cạnh, nhích ra nửa giường. “Cùng nằm đi.”

Anh theo lời nằm xuống bên người cô, nghiêng thân mình cùng cô mặt đối mặt, anh vừa nhìn hai tròng mắt nàng trong suốt, vừa cùng cô nói chuyện ban ngày Lí Đại Hoa trải qua sự kiện tin nhắn. Bỗng nhiên, di động của Uông Mộ Di ở đầu giường trùng hợp kêu hai tiếng, giây tiếp theo, di động Thường Khắc Khiêm cũng vang lên thông báo có tin nhắn, hai người bọn họ đều tự lấy di động, sau đó lại không hẹn mà cùng đem di động đưa cho đối phương…..

“Đồng hồ chậm, hại anh/em đến muộn……”

Thường Khắc Khiêm cùng Uông Mộ Di trăm miệng một lời nhớ kỹ nội dung tin nhắn, tiếp theo ngẩng đầu cùng liếc mắt một cái, nhịn không được bật cười, tiếp theo động thủ giúp đối phương xoá tin nhắn.

“Về sau anh lúc nào cũng có thể kiểm tra điện thoại của em.” Uông Mộ Di cảm thấy để đối phương tín nhiệm mình, chính là đem chính mình rành mạch đặt ở trước mặt anh, không có bí mật, tự nhiên sẽ không sẽ có ngờ vực vô căn cứ, cũng sẽ không hiểu lầm. Đây là điều cô học được từ khoá hoạ “Ở Riêng”.

“Vậy em cũng có thể tùy thời kiểm tra điện thoại của anh, cả cặp nữa.”

“Vạn nhất lại tìm được nước hoa thì làm sao?”

“Quỳ cho em đánh tới mông nở hoa.”

“Rất bạo lực, em không cần.” Cô xoay xoay thân mình, không ủng hộ đề nghị của anh.

Thường Khắc Khiêm sủng nịch điểm nhẹ mũi của cô một chút, không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng ôm cô, nhẹ nhàng vuốt ve lưng áo của cô, đột nhiên….. “Di, cảm giác là lạ!”

“Phải không? Làm sao ?” Cô trêu ghẹo hỏi.

“Hình như đẫy đà hơn.“Anh nguyên bản là đang muốn cười cô béo lên, không nghĩ tới…….

“Đúng vậy, đó là bởi vì……” Cô kề sát vào bên tai anh nhỏ giọng nói.

Tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng với Thường Khắc Khiêm lại giống như sấm đánh lọt vào….. “Gì? Thật hay giả? Anh đây buổi sáng gọi điện thoại cho em, em tại sao không có nói cho anh biết?” Anh kinh sợ, trợn mắt há hốc mồm nhìn mặt Uông Mộ Di. Sau một lúc lâu lại mừng rỡ như điên nhìn xuống bụng cô, run run vươn tay, thật cẩn thận sờ sờ.

“Bảo bối, ta là ba ba, là ba con nha!”

Nhìn anh giống đứa ngốc không ngừng nỉ non nói nhỏ với cái bụng vẫn còn bằng phẳng như trước của mình, chọc cho cô không biết nên khóc hay cười đối với cảnh trước mắt này. “May mắn không nói với anh, bằng không, anh chắc chắn đem máy bay hàng không dân dụng thành máy bay chiến đấu, hành khách không bị anh hù chết mới là lạ!”

“Có cảm thấy không thoải mái ở đâu không ?” Anh lo lắng lại vui sướng hỏi.

Cô lắc đầu.

“Về nhà đi, giường đôi trong nhà có vẻ thoải mái hơn, có cục cưng, nghỉ ngơi rất quan trọng. Hơn nữa, anh thấy em mỗi ngày đi cầu thang cao như vậy sẽ lo lắng.”

Lần này, cô không chút do dự đáp ứng,“Vâng.”

Tiếp theo bọn họ gắt gao ôm nhau, vì tiểu sinh mệnh sắp xuất hiện trên đời , toàn bộ buổi tối, hai người hưng phấn lại chờ mong, thẳng đến gần sáng mới chậm rãi ngủ.

~ HẾT CHƯƠNG 10 ~

Min : wao! Còn 1 chap thôi cả nhà ơi…. nó sẽ đổ bộ lúc 8h rồi 😉

Advertisements

8 thoughts on “Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 10.2

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s