Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 10.1

Edit : Tử Lam

Beta : Kỳ Doanh (Min)

Chương 10.1

Uông Mộ Di một mình ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong góc nhà hàng, lẳng lặng chờ Thường Khắc Khiêm xuất hiện. Mấy ngày không gặp, sáng sớm bay về Đài Loan, anh cũng không đi tìm cô. Sáng dậy, liền thấy di động có tin nhắn của anh gửi đến, nói muốn hẹn cô giờ nghỉ trưa hôm nay cùng nhau ăn cơm.

Đến công ty xong, cô lên mạng xem thông tin về một vài nhà hàng gần đó, xác định địa điểm rồi gửi địa chỉ cho anh.

Không phải là muốn chúc mừng cái gì chứ? Cô cúi đầu suy nghĩ….  a! Hẳn là kỷ niệm ngày bọn họ ở riêng đi!

Mỗi khi nghĩ đến Thường Khắc Khiêm khả năng dùng biểu tình sủng nịch không thể nề hà kia nhìn cô, Uông Mộ Di liền nhịn không được cười khẽ cười trộm.

Cô nhấp một ngụm nước chanh, tùy tiện lật lật thực đơn, đang phân vân không biết gọi đồ ăn gì, đột nhiên nghe được một trận tiếng bước chân thẳng tắp đến gần mình. Giây lát, một thân ảnh phong lưu ngồi vào vị trí đối diện cô, cô tưởng Thường Khắc Khiêm đến, mang theo tươi cười ngọt ngào ngẩng đầu nhìn lên……

“Học trưởng?” Tươi cười trên mặt cô nhất thời cứng đờ.

Dương Hòa Thực không như từ trước đến nay, sắc mặt khó coi trừng mắt nhìn cô. “Em mấy ngày nay vì sao trốn anh?”

Trốn? “Em không có nha!” Uông Mộ Di cảm thấy thực oan uổng.

“Vậy vì sao vừa đến giữa trưa đều không thấy em đâu?”

“Đi ra ngoài ăn cơm trưa.” Giữa trưa nghỉ ngơi ai mà không đi ra ngoài ăn cơm, học trưởng hỏi vấn đề này thật sự kỳ quặc.

“Về sau không được như vậy, em phải chờ anh.” Dương Hoà Thực cường thế mệnh lệnh.

Kỳ quái, dựa vào cái gì anh ta không đi được thì cô phải chờ? Khẩu khí của Dương Hòa Thực làm cho cô thực không thoải mái, cô không tự giác nhướn mày, trả lời: “Học trưởng, em không nghĩ mình cần làm thế.” Thái độ kiên nghị biểu đạt ý nghĩ của chính mình, “Còn có, chỗ anh đang ngồi đã có người ngồi, học trưởng có muốn gọi phục vụ xếp cho mình một chỗ ngồi khác để dùng cơm không?” Ngữ khí không kiêu ngạo nhưng cũng không siểm nịnh.

Dương Hòa Thực nhìn cô một cái, bỗng nhiên nở nụ cười, “Mộ Di, em hẳn là đang tức giận vì chuyện kết hôn của anh với con gái của ông chủ đi?”

“Anh muốn kết hôn với ai không quan hệ gì đến em, em làm gì phải tức giận?”

“Em cần gì mạnh miệng như vậy?”

Đây không có gì gọi là mạnh miệng a! Thật đúng là trâu và ngựa thì không thể cùng làm một chuyện mà, nhưng thật ra anh ta không phải đang hiểu lầm cái gì chứ ? Uông Mộ Di bị hắn khiến cho không hiểu ra sao.

“Học trưởng, em thật sự không hiểu được mình tại sao phải tức giận vì hôn sự của anh và thiên kim của ông chủ.”

“Mộ Di, nghe anh nói, đồng ý cưới con gái ông chủ, chính là một bước trong thủ đoạn thăng tiến của anh. Anh đối với em mới là thật tâm, cho dù anh cưới cô ta, chúng ta vẫn có thể đi lại giống như bây giờ, với dung mạo như thế, nếu không phải cha cô ta có tiền, anh dám nói cô ta cả đời đều không gả đi được.” Dương Hòa Thực bộ dáng lưu manh nói.

Uông Mộ Di nghe được trợn mắt há hốc mồm, một lần nữa nhìn lại rõ con người Dương Hòa Thực này.

Đem hôn nhân trở thành thủ đoạn, vì danh lợi tiền tài chà đạp tâm tư của một cô gái, huỷ hoại hạnh phúc nửa đời sau của người ta, còn chê bai  bề ngoài của đối phương như vậy …… Đây đúng là Dương Hòa Thực cô từng quen sao ? Hay là cô chưa từng có mở to mắt, hảo hảo đánh giá vị học trưởng này?

Cô còn tưởng rằng anh chỉ là ngẫu nhiên có tật xấu là tự đại, không nghĩ tới anh căn bản là bệnh cũng không nhẹ.

“Học trưởng, anh không phải bị cái gì đó ám lên chứ (TL : ý nói a này bị ma nhập còn người chị ý quen là ng tốt) ?” Cô trừng mắt nhìn Dương Hòa Thực giống đang nhìn cái gì quái dị .

“Mộ Di, không cần mê tín như thế, chúng ta là người văn minh.” Anh vươn người tới trước, lấy tay nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của cô.

“Anh không phải không nghĩ đến em, em hãy nghe cho kỹ, hôn sự này chính là thủ đoạn, không có tình cảm thực, không giống như anh đối với em. Anh sẽ thuê một căn hộ ở một nơi kín đáo, về sau chúng ta đến đó gặp mặt, sống cuộc sống khoái hoạt của hai người. Đương nhiên, em theo anh, anh sẽ không bạc đãi em, trừ bỏ danh phận, cái gì anh cũng có thể cho em.” Anh tự tin nói.

Mắt đẹp nháy mắt trừng mở đến cực hạn, nếu không phải nhà hàng còn có các vị khách  khác đang dùng cơm, chỉ sợ cô đã sớm sợ tới mức thét chói tai để phản ứng.

“Học trưởng, muốn tôi làm tình nhân của anh sao?” Cô áp chế kinh ngạc cùng oán giận trong lòng, bình tĩnh hỏi.

“Anh sẽ cho em tiền.”

Hừ, tiền? Cô cũng không phải không kiếm được tiền, hơn nữa, cô là phụ nữ đã có chồng a! “Anh không biết tôi đã kết hôn sao?” Cô xiết chặt tay thành nắm đấm (TL :muốn đánh quá rồi)

“Không phải em muốn ly hôn với gã phi công kia sao ?”

“Thực đáng tiếc, trước mắt còn không có quyết định này.” Về sau cũng sẽ không!

“Vậy cũng tốt, dù sao phi công thường không ở nhà, em cảm thấy tịch mịch, có anh ở cùng em, còn nữa, phi công có người nào không hoa tâm (trăng hoa) , ông ăn chả bà ăn nem, cũng không có gì không công bằng.”

“Thực có lỗi, anh tìm lầm người rồi. Dương quản lí, anh coi trọng ai là chuyện của anh, anh không tôn trọng hôn nhân cũng là chuyện của anh, nhưng anh đừng đánh đồng tôi với anh. Mời anh lập tức rời đi.” Uông Mộ Di nổi giận, cuộc đời lần đầu tiên tức giận như vậy, cô giận đến toàn thân phát run, giận không thể trừng mắt áp đảo Dương Hòa Thực.

“Thật buồn cười, nếu em tôn trọng hôn nhân như vậy, hẳn sẽ không kết hôn chưa đến một năm liền la hét muốn ly hôn?” Hắn khinh miệt nói, “Mộ Di, em không cần lừa mình dối người, làm tình nhân của anh có gì không tốt? Nói không chừng thời gian làm bạn của em còn nhiều hơn so với tên chồng phi công của em. Hơn nữa phi công nhiều nhất cũng chỉ coi như là lái xe, tiền đồ của hắn ta có được như anh không? Anh đây chọn em, là vì lúc nhỏ thấy em khá nhu thuận, đừng bày trò làm mất hình tượng trong mắt người khác.”

“Anh thực ghê tởm, cho dù anh năng nổ, gia tài bạc triệu, vẫn không bằng một cọng lông của chồng tôi.” Cô ước gì có người đem hắn đi đập đầu vào tường, làm cho hắn có thể thanh tỉnh một chút.

“Uông Mộ Di, cô dám nói chuyện với tôi như vậy? Tôi đối với cô khách khí là thương cô. Cô cho là lúc trước mình như thế nào trúng tuyển, thực lực sao? Ha ha, đừng ngạc nhiên, cô có tin hay không, nếu tương lai không có tôi hỗ trợ, cam đoan cô rất nhanh sẽ bị công ty cho cuốn gói.”

“Vậy anh hiện tại liền khai trừ cô ấy đi…….” Thường Khắc Khiêm nghiêm mặt, ánh mắt lạnh lẽo trừng lên nhìn Dương Hòa Thực.

“Khắc Khiêm……” Nhìn thấy Thường Khắc Khiêm, Uông Mộ Di một cỗ ủy khuất đột nhiên nảy lên trong lòng.

Anh cầm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ, bằng động tác ấy mà không tiếng động nói cho nàng : đừng sợ, có anh.

“Anh là ai?” Dương Hòa Thực bất mãn chất vấn.

Thường Khắc Khiêm kéo một chiếc ghế dựa ra, thong dong ngồi xuống bên cạnh cô, tay vẫn nắm tay cô như trước, bạc môi khẽ nhếch, bộ dáng tuấn suất mê người. “Nha, ta chính cái tên lái xe trong lời của anh đó, hạnh ngộ, tiền đồ vô lượng tiên sinh.” Lời nói tựa hồ không chút để ý , kỳ thật cất giấu một cỗ khí thế bức người.

“Tôi với anh không có gì để nói.” Dương Hòa Thực đứng dậy định rời đi.

“Nhưng là tôi có, ngồi xuống!” Quát khẽ một tiếng, Thường Khắc Khiêm con ngươi đen sắc bén tinh chuẩn nhìn thẳng hai tròng mắt Dương Hòa Thực, quyết đoán khiếp người.

Dương Hòa cảm giác không tốt, hơn nữa phát hiện trong nhà hàng không hề thiếu người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía hắn, hắn đành phải sờ sờ cái mũi, bất mãn ngồi trở lại vị trí.

Thường Khắc Khiêm liếc nhìn khuôn mặt thối tha kia, thong dong hé ra tươi cười,“Vợ tôi hẳn là rất được đi?”

“……” Dương Hòa Thực không hé răng.

“Anh biết tôi đối với cô ấy có bao nhiêu trân trọng không? Anh dám đe dọa cô ấy, còn muốn cô ấy làm tình nhân của anh, có tin ta sẽ cho anh ăn cơm tù không?” Thường Khắc Khiêm cười lạnh cảnh cáo.

“Anh, anh có chứng cớ sao?”

Thường Khắc Khiêm nhíu mày,“Đương nhiên là có, trời đất chứng giám, rất rõ ràng a, có muốn nghe một chút không? Bà xã, đưa điện thoại cho anh.”

“Đây.” Uông Mộ Di nghe lời lấy điện thoại ra, giao cho Khắc Khiêm.

Thường Khắc Khiêm tiếp nhận di động, cố ý chuyển đi chuyển lại giữa hai tay, khuôn mặt anh khí cà lơ phất phơ cười.

“Tôi thành thật nói cho anh biết, loại mặt người dạ thú giống anh, tôi gặp được không phải lần đầu tiên. Tôi chỉ là tự nhiên muốn dạy vợ mình một chút, để cho cô ấy biết cách bảo vệ mình bởi dù sao tôi là ‘lái xe’ hai ngày ba bữa lại không có ở nhà. Bất quá, anh nói xem, nếu ta đem thứ này giao cho ông chủ của Thống Hâm, anh sẽ có kết cục gì? Vợ chạy mất không quan trọng, sợ là ngay cả công việc cũng chẳng còn.”

“Hơn nữa, anh đắc tội ông chủ lớn, ai biết ông ta có thể gọi công ty khác cùng nhau chặn đường sống của anh hay không? Chậc chậc, hiện tại tỉ lệ thất nghiệp cao như vậy, hơn nữa ngươi lại là phần tử trí thức……” Thường Khắc Khiêm cố ý lắc đầu lại thở dài, đem kết cục nói đến phi thường thê thảm.

Dương Hòa Thực vừa nghe qua, quá sợ hãi, lo lắng làm hỏng hôn sự của hắn, sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra.

Thường Khắc Khiêm đem ánh mắt mị thành một cái dây nhỏ, “Mau xin lỗi vợ tôi!.”

“Tôi……” Chết không chịu khuất phục.

“Được, không nghĩ anh lại không biết điều như vậy. Mộ Di, chúng ta đến công ty của em, sau đó đem chuyện quấy nhiễu tình dục cùng gièm pha mạt sát này chiêu cáo toàn công ty, để cho vị tiên sinh tiền đồ vô lượng này mở to mắt một chút.” Nói xong, anh liền làm bộ đứng dậy rời đi…..

“A, đợi một chút, tôi……” Ngực Dương Hòa Thực phập phồng kịch liệt, “Tôi, tôi xin lỗi, tôi chỉ là…. chỉ là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, xin các người không cần…… Không cần đem chuyện này truyền ra ngoài, tôi biết sai rồi.” Hắn biểu tình khó khăn, ấp a ấp úng nhận lỗi, hoàn toàn trái ngược với bản mắt thối cao ngạo trước đó.

Nhìn Dương Hòa Thực giống con chó nhà có tang ( tang gia khuyển) cúp đuôi rời đi, Uông Mộ Di cũng không còn bực mình nữa.

“May là anh đến rồi.” Cô tin cậy lại sùng bái nhìn Thường Khắc Khiêm ngồi trở lại vị trí đối diện.

“Vợ của anh bị khi dễ, anh làm sao có thể không đến làm anh hùng cứu mỹ nhân?” Thấy cô giận đến phát run, hai tay lại lạnh lẽo, Thường Khắc Khiêm vừa tức giận lại vừa đau lòng.

Sau hôm giải thích rõ ràng với cô xong, vì không muốn Mộ Di lo lắng chờ đợi, anh luôn nhớ nói cho cô biết mình đang ở đâu, làm gì trước. Hôm nay, lúc anh đỗ xe, không cần nghĩ ngợi lấy di động, chuẩn bị thông báo cho cô nghe, kỳ quái là, điện thoại có tín hiệu mở ra lại không có nghe thấy tiếng của cô, lại nghe thấy có cái vương bát đản (tên háo sắc) đáng giận kia dám chiếm tiện nghi của vợ yêu, anh không nói hai lời, vội vàng hoả tốc vọt tới nhà hàng.

Kỳ thật, căn bản là không có ghi âm, anh chỉ là dọa Dương Hòa Thực, ai bảo hắn háo sắc lại nhát gan, cư nhiên mắc mưu, quả nhiên là tiền đồ vô lượng.

“Không nghĩ tới anh ta là người như thế, uổng cho em còn tôn kính anh ta là học trưởng, ngẫm lại thật đúng là mất mặt.”

“Người như thế chính là tiêu chuẩn của thứ mặt người dạ thú, đừng tức giận, loại người như thế không đáng để tức giận.”

Cô gật gật đầu, mân môi, ngọt ngào nhìn về phía anh. “Khắc Khiêm, vẫn là anh tốt nhất, đẹp trai nhất! Em quyết định, về sau nếu còn có người dám dõng dạc nói muốn em làm tình nhân, điều kiện của em chính là, hắn phải hơn anh một trăm lần.”

Cô vừa cười vừa nói.

“Anh có thể trực tiếp nói cho em biết, tuyệt đối không có người này. Đàn ông trên thế giới này có thể bằng một nửa anh liền có thể thầm tự mãn rồi rồi.” Khôn mặt suất khí của anh tràn ngập tự tin.

“Anh thực là quá kiêu ngạo đi!” Cô cười tủm tỉm gắt giọng.

“Anh nói thật.”

Con ngươi sóng sánh như nước nhìn anh vài giây, “Khắc Khiêm……” Tay nhỏ bé hướng anh vẫy vẫy.

“Sao?” Hắn khó hiểu vươn người tới trước.

Đột nhiên, Uông Mộ Di hai tay chống xuống mặt bàn, nửa người trên vươn khỏi mặt bàn, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai hôn anh một cái. Ngồi trở lại chỗ của mình xong, cô ngượng ngùng, khuôn mặt tươi cười, mềm mại nói: “Chỉ là đột nhiên muốn hôn anh.”

Tiểu ngoan tựa hồ trở nên hơi khang khác , trở nên phi thường dũng cảm biểu đạt cảm xúc của mình.

Nụ cười của cô, ngọt đến làm cho xương cốt người ta như nhũn ra, Thường Khắc Khiêm liên tục nuốt nước miếng, qua một hồi lâu, mới cất tiếng nói biểu thị công khai,“Nữ nhân, em cho là một cái hôn đơn giản là có thể bù đắp những ngày nhung nhớ của anh sao? Buổi tối hôm nay chúng ta chờ coi.”

 Lời nói rõ ràng quả nhiên làm cho Uông Mộ Di ăn cơm mà trái tim cứ nảy lên không ngừng.

Advertisements

11 thoughts on “Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 10.1

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s