Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 7.1

Edit : Tử Lam

Beta : Kỳ Doanh (Min)

Chương 7.1

Uông Mộ Di hoàn toàn chứng minh được “Nữ nhân làm từ nước” là như thế nào…..

Cô đã  khóc ước chừng ba giờ, khăn giấy trước mặt vun lại như một ngọn núi nhỏ, nhưng nước mắt của cô lại vẫn giống vòi rồng phun nước bị hỏng, hoàn toàn không thể dừng lại, hai mắt vừa sưng vừa đỏ, sợ là con thỏ cũng sẽ bị dọa giật mình ! (nguyên văn là bị doạ sốc J)

“Mộ Di, cậu đừng không nữa được không?” Tiểu Diệu chỉ nhìn thôi mà da đầu cũng đã muốn run lên.

Uông Mộ Di lắc đầu, một câu cũng nói không nên lời, bả vai gầy không nhịn được run run, khăn giấy trong tay lại nhanh chóng ướt sũng .

Chỉ cần nhắm mắt lại một chút, thân ảnh Khắc Khiêm xoay người kiên quyết rời đi, sẽ lại hiện ra, mỗi một lần hồi tưởng , đều làm cho lòng của cô đau đến tê dại.

Một cuộc hôn nhân tốt đẹp là thế, vì sao cuối cùng biến thành như vậy? Lúc trước không phải nói muốn hạnh phúc sao? Không phải nói mười năm sau sẽ lại mang theo con của hai người, cùng nhau đến Czech sao? Không nghĩ tới sự thật là  bọn họ cư nhiên ngay cả một năm đều chống đỡ không nổi……

Trước đó là do anh thay lòng đổi dạ trước, sau lại hiểu lầm cô, cho rằng cô là vì học trưởng mới nói muốn ly hôn với anh, trời ạ, anh tại sao không nghĩ, anh sau lưng cô đã làm cái chuyện tốt gì?

Cô tín nhiệm anh, yêu anh, anh lại lần nữa làm cho cô thương tâm khổ sở!

Không đáng giá, thật sự không đáng giá, ngay cả nước mắt này  cũng không đáng để lãng phí…. nhưng cô chính là nhịn không được, nhịn không được vì khóc vì mình, khóc vì sự ngây thơ thành thật của mình. (Min : toàn thấy tỷ ngây thơ với ai ý… chả thấy với soái ca của muội gì cả…)

“Đừng khóc, cậu ở đây thương tâm đau lòng, anh ta còn không phải đang vui vui vẻ vẻ đi ôm người phụ nữ khác?” Hoàng Ý Như tức giận mà lên tiếng.

Những lời này, lại đánh động đến trái tim yếu ớt của Uông Mộ Di, khóc càng dữ……

“Được, cậu còn khóc, mình với cậu cùng nhau khóc !” Hoàng Ý Như táo bạo nói.

Một bên Hồng Đình Đình đi tới, vỗ vỗ bả vai Uông Ý Như, lời nói thấm thía: “Mộ Di, còn nhớ rõ ngày đó chuyển nhà mình nói với cậu cái gì không?”

Uông Mộ Di nâng ánh mắt sưng đỏ lên, mờ mịt nhìn cô.

“Mình nói….  nhanh chút đem nước mắt lau lau đi, không muốn làm quả hồng mềm, trước tiên phải học được cách khống chế nước mắt.”

Đúng rồi, Đình Đình đã nói qua, cô thế nhưng đã quên……

“Phụ nữ không phải không thể khóc, nhưng là khóc phải có giá trị, khóc vì một tên đàn ông phụ bạc, cậu chính là lãng phí nước mắt.”

“Mình…… Mình không nhịn được.” Uông Mộ Di cắn nhanh môi dưới, bức mình nhịn xuống nước mắt, lại hé ra khuôn mặt so với khóc còn khó coi hơn .

“Hiện tại không phải thời điểm để khóc, cho dù cậu có khóc đến hai mắt đều mù, vấn đề vẫn không giải quyết được.”

“Vậy mình phải làm thế nào?”

“Việc cậu phải làm chỉ có một… để tay lên ngực tự hỏi. Hỏi chính mình có còn cần người đàn ông này không? Hỏi cuộc hôn nhân này còn đáng giá để vãn hồi hay không ?”

Uông Mộ Di lắc đầu. Ngày đó quyết định chuyển đi, cô đã nói qua, cô không muốn lại làm cái gì tiểu quai quai nhẫn nhục chịu đựng, cũng không cần lại làm một Uông Mộ Di không ầm ỹ không nháo loạn, cô phải phá hư, cô không cần làm quả hồng mềm, miễn bị mọi người bắt chẹt, cô muốn ở riêng, cô muốn ly hôn!

“Vậy cậu vì sao còn uổng phí khí lực khóc vì anh ta?” Hồng Đình Đình thản nhiên hỏi.

“…… Mình đau lòng.” Bộ dáng anh phẩy tay áo bỏ đi, làm cho cô vô cùng đau lòng, chẳng những hung hăng đâm một nhát dao vào lòng cô, hình ảnh đó còn luôn luôn tồn tại tròng đâu đuổi cũng không đi.

“Mình biết cậu đau lòng, cũng biết đây là thời kỳ chuyển tiếp không thể tránh khỏi, nhưng bọn mình sẽ ở bên cạnh cậu.”

“Mình sẽ bảo hộ cậu.” Tiểu Diệu nói.

“Mình sẽ giúp đỡ cậu.” Hoàng Ý Như cũng chạy nhanh tỏ thái độ. (Min : tưởng không làm quả hồng mềm rốt cục vẫn dựa vào bạn tốt bảo hộ với giúp đỡ là sao ta ????)

Uông Mộ Di nhìn ba người bạn tốt. Cô không cô độc, tuy rằng hôn nhân của cô va phải đá ngầm, nhưng cô còn có những người bạn này, cô vội vàng lau đi nước mắt trên mặt ,“Cám ơn các cậu.”

“Mình sẽ giúp cậu giành lấy điều kiện ly hôn tốt nhất .”

“Không, không cần, mìmh không cần anh ấy bồi thường cho mình cái gì, bởi vì bao nhiêu cũng không đủ bù lại tình cảm đã mất của mình, mình chỉ muốn thật yên lặng chấm dứt cuộc hôn nhân này là tốt rồi.”

“Như vậy thật có lợi cho anh ta, nhất định phải bắt ânh tanộp phí phụng dưỡng!” Hoàng Ý Như so với đương sự còn kích động hơn.

Hồng Đình Đình thật không hổ là luật sư, lý trí tôn trọng ý kiến của Uông Mộ Di ,“Mình đã biết, giao cho mình đi!”

Buổi tối đó, Uông Mộ Di ngừng khóc, chính là một đêm không ngủ.

Bắt đầu là sáng lạn mãnh liệt như lửa cháy, nhưng cũng có lúc ngọn lửa lụi tàn, nguyên lai đây cũng chính là hôn nhân của cô cùng Khắc Khiêm, lòng của cô đau quá, đau đến sắp không thể hô hấp……

Thường Khắc Khiêm, người đàn ông duy nhất cô yêu, cũng là người đàn ông cô yêu sâu nhất, nhưng bất kể thế nào, thời điểm ký vào tờ đơn ly hôn, cô sẽ hoàn toàn xoá đi hình bóng anh trong lòng .

Đêm nay, để cho cô một lần cuối cùng nhớ về anh đi!

***

Gặp lại, hai người cách nhau một cái bàn, Thường Khắc Khiêm ngồi ở một bên, Uông Mộ Di cùng Hồng Đình Đình ngồi ở bên kia.

Uông Mộ Di cúi mắt, cố ý lảng tránh cơ hội tiếp xúc ánh mắt Thường Khắc Khiêm, nhưng anh vẫn trước sau  nhìn cô chằm chằm không chuyển mắt, nhìn mắt của cô , mi của cô, mũi của cô,  môi của cô, biểu tình vô cùng hứng thú.

Bầu không khí yên tĩnh, thanh âm duy nhất là tiếng nói thanh thuý của Hồng Đình Đình đang đại diện cho bên nguyên, trần thuật một cách trật tự rõ ràng lập trường cùng yêu cầu ly hôn .“…… Không cần phí phụng dưỡng, cũng không cần gì bồi thường hay bù đắp, nếu không có vấn đề gì , mời ngài ký tên vào đơn này.”

Thường Khắc Khiêm lúc này mới thu hồi ánh mắt cúi đầu, đọc lướt nội dung, giây lát, bạc môi gợi lên một ý cười khiêu khích , đánh trống lảng nói: “Không cần phí phụng dưỡng, cũng không cần bồi thường hay bù đắp, khinh địch như vậy liền đem độc thân trả lại cho tôi, việc này đối với một người đàn ông mà nói, quả thực là thiên đại ân huệ, tôi mà không biết cảm ơn rồi mau mau ký tên thì thật sự là sẽ bị sét đánh chết………”

Anh vừa cười vừa châm chọc, lấy ra bút máy sớm chuẩn bị tốt, chỉ thấy cây bút đen bóng suất khí ở đầu ngón tay anh xoay tròn không nghỉ, làm cho người ta hoa mắt hỗn loạn, đột nhiên, anh đình chỉ động tác….

Ngay tại thời điểm Uông Mộ Di nghĩ đến anh muốn ký tên, anh phút chốc bật ra tươi cười ngả ngớn, nâng mắt lên, buông  bút máy trong tay, bình tĩnh nhìn cô,“Anh không thể ký.”

“Vì sao?” Uông Mộ Di nhíu mi khó hiểu nhìn anh.

Cô đều đã nhượng bộ thành toàn, vì sao anh còn không chịu ký tên? Chưa kể đến, ngày đó anh chẳng phải đã dùng ánh mắt phán cô tử hình sao, anh hiện tại rốt cuộc còn muốn như thế nào nữa? Chẳng lẽ muốn cô cho anh phí phụng dưỡng, cộng thêm bồi thường tinh thần sao? Vì sao không thể chia tay vui vẻ?

“Luật sư Hồng, có  thể cho chúng tôi ở riêng một chút không? Hai phút là tốt rồi, có chuyện ta muốn nói với Mộ Di.”

“Việc này……” Hồng Đình Đình có chút khó xử nhìn về phía Uông Mộ Di,  thấy được cô ngầm đồng ý, rốt cục gật đầu, “Hai phút.”

“Cám ơn.”

Hồng Đình Đình đi rồi, Thường Khắc Khiêm đứng dậy hướng Uông Mộ Di đi đến, thân mình cao ngất đột nhiên ở trước mặt cô ngồi xuống.

“Anh rốt cuộc muốn nói gì?” Cô giả bộ trấn định hỏi, cô không biết rằng ánh mắt kinh ngạc cùng nghi ngờ bất định cùng hai bàn tay không ngừng tóm lấy vạt áo đã sớm vụng trộm tiết lộ suy nghĩ của mình.

A, đây không phải là Uông Mộ Di anh vốn biết sao? Luôn dễ dàng thẹn thùng, dễ dàng khẩn trương như vậy .

“Có chuyện anh quên nói với em, tuy rằng người nhà của anh đều đã định cư ở Los Angeles, nhưng mùa này mỗi năm, mẹ cùng bà nội đều về Đài Loan ở vài ngày, thuận tiện thăm hỏi ở họ hàng bạn bè ở Đài Loan, hiện tại, bọn họ đã lên máy bay, chuẩn bị rời Los Angeles.”

“Cho nên?” Nàng ra vẻ lãnh đạm hỏi.

“Cho nên, vài giờ nữa bọn họ sẽ đến sân bay, đó là lí do anh không thể ký tên ly hôn.”

“Vì sao?” Uông Mộ Di phút chốc cất cao âm cuối.

“Nguyên nhân rất đơn giản, từ nhỏ bà nội yêu mến anh nhất, lúc trước khi chúng ta kết hôn, bà so với bất kì ai khác đều vui vẻ hơn, đối với em lại vô cùng yêu thích, anh không biết em đối người già như bà có cái cảm giác gì, nhưng nếu muốn anh đem chuyện chúng ta ly hôn làm quà đón bà về, thật có lỗi, anh không làm được…..”

Cô làm sao có thể quên bà nội vừa hoạt bát vừa đáng yêu của  anh (TL: Bà già mà hoạt bát đáng yêu ???? hết nói lun Min : =)) miễn bình luận) ! Ngày đó kết hôn, bà nội – lão nhân gia ngàn dặm xa xôi đáp máy bay từ nước Mỹ trở lại Đài Loan, trải qua vài giờ, tinh thần hưng phấn tham dự hôn lễ của bọn họ , hai tay trải qua năm tháng vất vả gắt gao bao lấy tay cô, khó nén vui sướng nói với cô……..

“Nhìn xem, bộ dạng xem ra là một đứa nhỏ thật tốt, Thường gia chúng ta thật sự là hảo phúc khí! Nha đầu, về sau cháu ta giao cho con, bà nội không có thứ tốt gì, chỉ có vòng tay long phượng là ông nội Khắc Khiêm để lại cho ta, ta tặng lại cho con, con nhớ cùng Khắc Khiêm nhất định phải yêu thương nhau, hơn nữa chớ quên cố gắng, giúp bà nội có thêm vài đứa tiểu tằng tôn, biết không?”

Trong hoàn cảnh không một ai quan tâm,  bà nội thành người duy nhất chúc phúc cho bọn họ, đến khi bà nội đem vòng tay đeo vào trên tay cô, cô cảm động đến rơi nước mắt, hồi lâu đều nói không ra lời.

Cho tới bây giờ nghĩ lại, trong lòng vẫn nhịn không được kích động, cô làm sao có khả năng không nhớ rõ bà nội?

“Anh không nghĩ lấy bà nội làm cớ gạt tôi đi? Tôi nói cho anh biết, tôi đã không phải tiểu quai quai như anh nghĩ , đừng mơ tưởng tôi sẽ mắc mưu.” Cô cắn môi biểu thị công khai.

Thường Khắc Khiêm biểu tình thành khẩn lắc đầu, “Mộ Di, anh không phải muốn lợi dụng bà nội lừa em, lão nhân gia lần này trở về, nhiều lắm chỉ ở một, hai tuần, anh là thiệt tình thành ý cầu em giúp anh một việc, có thể trong  khoảng thời gian bà nội ở tại Đài Loan này, tạm thời về nhà ở?”

Tạm thời về nhà ? Ý tứ của anh không phải là muốn cô ở trước mặt bà nội, cùng anh sắm vai một đôi vợ chồng ân ái đi?

Trời ạ! Chuyện này…… Chuyện này thật là một thỉnh cầu vô cùng khó khăn?

“Bà nội đã hơn tám mươi tuổi, ai cũng không dám cam đoan sức khoẻ của bà sang năm còn có thể chịu được hơn mười mấy giờ trên máy bay, anh thật sự không hy vọng bà cao hứng phấn chấn trở lại Đài Loan, lại nghe thấy tin tức chúng ta ly hôn. Bà nhất định sẽ thương tâm cùng thất vọng, em cân nhắc một chút xem, giúp anh được không? Làm cho bà vui vẻ chút cũng được chứ?” Nhìn ra do dự của cô , Thường Khắc Khiêm tiếp tục nói thêm, dùng tiếng nói chân thành thấp giọng nhờ cậy giúp đỡ.

“Bà nội cuối cùng vẫn sẽ biết.”

“Anh đương nhiên hiểu được, chờ thêm một thời gian, anh sẽ tìm thời cơ thích hợp, tự mình trở về nói, nhưng tuyệt đối không phải hiện tại……”

Cô rất rõ ràng cái loại lòng tràn đầy chờ mong lại như có như không một cảm giác mất mát mãnh liệt. Khắc Khiêm thỉnh cầu cô, cô biết việc đó có bao nhiêu khó chịu, nhưng là vợ chồng bất hoà lại muốn làm bộ ngọt ngào…… Cô thật sự không nắm chắc chính mình có loại tế bào diễn kịch này.

Thường Khắc Khiêm cũng không thúc giục, lẳng lặng làm cho cô lo lắng, song anh nhìn ra được, cô dù mím môi không nói, nhưng quyết tâm của cô đang dao động, cô chần chờ không biết có nên cự tuyệt, lòng của cô đã hơi hơi lung lay.

Người làm tổn thương cô là Khắc Khiêm, không phải bà nội, lão nhân gia không cần phải chịu trách nhiệm, sau khi thận trọng tự hỏi, Uông Mộ Di rốt cục ra quyết định…… “Ở trước mặt bà nội, chúng ta là vợ chồng, nhưng sau khi đóng cửa lại, anh ngủ sàn tôi ngủ giường.” Cô muốn hoàn toàn chấp hành cái gọi là “Ở riêng”.

“Không thành vấn đề, mặc kệ em muốn anh ngủ ở phòng thay quần áo hay là ngủ toilet, anh đều đồng ý…..”

Khi anh dùng đôi mắt hắc bạch phân minh (đen trắng rõ ràng)  tĩnh định nhìn cô, Uông Mộ Di cảm thấy một trận rung động, vội vàng chột dạ quay đầu đi chỗ khác, giả bộ trấn định nói:“Không, không cần cảm tạ, tôi làm như vậy đều là vì bà nội.”

“Anh biết, anh đương nhiên biết, em vẫn đều thiện lương hiểu lòng người như vậy, bằng không, bà nội sẽ không thích em như vậy.” Hắn nhanh chóng đứng dậy, “Đi, anh đi trước giúp em đem đồ đạc về nhà, sau đó sửa sang lại một chút, bà nội rất nhanh sẽ đến.”

“Không cần chuyển, dù sao chính là vài ngày mà thôi, tôi mang vài món quần áo là tốt rồi.”

Thường Khắc Khiêm cũng không miễn cưỡng, “Được.” Anh không nghĩ làm cho thật chặt, cô nguyện ý giúp anh, liền chứng minh trong lòng cô còn có anh, như vậy là đủ rồi.

Cùng Hồng Đình Đình giải thích hiệp nghị hợp tác của hai người xong, Thường Khắc Khiêm lập tức nắm chặt tay Uông Mộ Di, bước nhanh rời khỏi phòng luật sư, để lại Hồng Đình Đình kinh ngạc không thôi.

Uông Mộ Di thực tự nhiên để cho anh nắm tay cô, cũng đã quên giãy dụa, “Không cần đi sân bay đón mẹ cùng bà nội sao?”

“Bà nội nói như vậy thực phiền toái, không cho anh đi, bất quá anh đã sắp xếp xe đi sân bay đón, cho nên chúng ta động tác tốt nhất nhanh một chút.”

Thường Khắc Khiêm quay đầu nhìn cô một cái, lộ ra nhợt nhạt mỉm cười, bước chân chuyển từ đi bộ sang chạy chầm chậm, làm cho Uông Mộ Di đành phải đi theo hắn, rảo nhanh chân lên.“Chậm một chút, Khắc Khiêm, em đang đi giày cao gót!”

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, bất ngờ không kịp phòng bị lảo đảo một cá, cô nghĩ mình nhất định sẽ có nụ hôn để đời với đất mẹ, may mắn, cánh tay rắn chắc lập tức nắm ở eo nhỏ của cô, đúng lúc giúp cô ổn định trọng tâm, cô tựa vào trong lòng Thường Khắc Khiêm, chưa kịp định thần trừng lớn ánh mắt, dùng sức hà mồm thở gấp.

“Thực xin lỗi, chân em có bị thương không?” Hắn thân thiết vội hỏi.

Lắc lắc đầu một cách ngốc nghếch, tiếng như muỗi kêu, “…… Không, không có.”

Nghe được câu trả lời của cô, mày rậm nhíu lại mới nhẹ nhàng mở ra, “Vậy là tốt rồi, không chạy, anh dắt em chậm rãi đi, xe để ở phía trước.”

“Vâng.” Bàn tay gầy nhỏ bị bàn tay lớn ấm áp của anh bao lấy, Uông Mộ Di không biết nên hình dung tâm tình chính mình giờ phút này như thế nào, cảm giác giống như  trở lại khi hai người lần đầu tiên gặp mặt chân tay luống cuống, chỉ có thể tùy ý để anh dẫn mình, từng bước một đi về phía trước.

Cô nhìn bóng dáng anh, trong lòng, trong mắt tràn đầy hoang mang……

Anh vài lần quay đầu coi chừng bước đi của cô, khuôn mặt tuấn dật luôn mang theo một chút cười yếu ớt.

Chờ xem, mặc kệ phải tốn bao nhiêu thời gian, cho dù hao hết sức lực để chờ đợi, anh đều phải đem em một lần nữa trở lại, còn muốn chứng minh anh là người đàn ông đáng giá cho em phó thác cả đời!

Advertisements

5 thoughts on “Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 7.1

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s