Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 5.2

Edit : Tử Lam

Beta : Kỳ Doanh (Min)

Chương 5.2

Thường Khắc Khiêm không cần tốn nhiều sức đã lôi cô đi đến lối đi bộ bên ngoài, Uông Mộ Di ở phía sau anh không ngừng chống cự, sống chết dùng hai chân kéo mặt đất tạo lực ma sát, mong thoát khỏi kiềm chế. Bộ dáng chống cự ương ngạnh kia , xa xa thoạt nhìn giống như là sủng vật không nghe lời đang ở cùng chủ nhân cáu kỉnh.

Kỳ quái! Anh dựa vào cái gì như vậy liền đem cô lôi đi? Làm như cô dễ khi dễ lắm a! Bọn họ hiện tại nhưng là đang ở riêng , anh dựa vào cái gì lôi cô về nhà? Còn nữa, cô đã không phải tiểu quai quai trước kia, cô đang cố gắng làm cho chính mình trở nên cứng rắn, anh nếu còn muốn ăn hiếp cô, cửa nhỏ đều không có đâu!

“Buông, Thường Khắc Khiêm, anh mau thả tôi ra, đau !” Cô kêu to, mặc kệ chung quanh.

Nghe thấy cô kêu đau, Thường Khắc Khiêm rốt cục buông tay, cô rụt vội tay đau, vẻ mặt u oán lại bất hảo trừng mắt với anh.

“Vì sao không tiếp điện thoại của anh?” Cô có biết hay không, anh bị nhốt ở Âu Châu không thể động đậy, gọi điện thoại trở về lại không tìm thấy người, trong lòng có bao nhiêu sốt ruột?

“Tôi muốn ly hôn.”

“Vì sao tự ý chuyển đi?” Nhìn tủ quần áo trống rỗng, giá sách trống rỗng , nhìn  1 chiếc bàn chải đánh răng cô đơn , anh khó chịu đến độ sắp chết!

“Tôi muốn ly hôn.”

“Cho dù muốn cùng anh ly hôn, em có cần thiết nhanh như vậy liền đi gặp mặt không?” Thường Khắc Khiêm cực lực nhịn xuống một cỗ tức giận mãnh liệt sắp bùng nổ.

Cô bị anh trừng hơi hơi co lại bả vai, “…… Đổi công tác khác, mọi người thay tôi tổ chức chào đón người mới đến.” Tuy rằng bọn họ muốn ly hôn, nhưng chỉ cần chưa  hoàn thành thủ tục, cô liền vẫn là vợ Khắc Khiêm , cùng người đàn ông khác gặp mặt, cô biết là chính mình đuối lý.

Hai hàng lông mày giật mình nhướng lên, “Em đổi công tác? Chuyện khi nào? Vì sao em đều không có đề cập qua?” Thường Khắc Khiêm kinh ngạc hỏi.

Anh đó là cái khẩu khí gì, giống như đều là cô sai! Anh có cho cô thời gian nói sao? Mỗi ngày bay bay bay, thật vất vả trở lại, liền bỏ rơi cô đi tìm người phụ nữ khác, anh có cho cô thời gian nói sao?

Đình Đình nói rất đúng, nhường nhịn đàn ông 3 phần , họ sẽ đè lên đầu lên cổ mình, từ giờ trở đi, cô không những không nhường anh mà còn cho anh kinh hỉ đầy nhà =))..(TL: ta k hỉu  nên tự chém đấy)

“Có cần hay không thượng trình viết báo cáo? Thời điểm anh đi ra ngoài khoái hoạt tiêu dao cũng không nói với tôi a!” Uông Mộ Di đem lời dạy của bạn tốt luật sư của cô khiêu khích, một chữ đổi nói cho Thường Khắc Khiêm nghe, còn thực dũng cảm ưỡn ngực.

Cô nghĩ đến như vậy là có thể chọc giận anh, làm cho anh đồng ý cùng cô ly hôn, không nghĩ tới, hắn cư nhiên nở nụ cười……

Hắn là bệnh thần kinh sao?

“Học người ta ưỡn ngực? Anh cũng không phải không biết ngực của em.” (Min : sặc sặc sặc…)

“Anh….” Hơi quá đáng, anh đây là ở cười nhạo bộ ngực của cô nhỏ sao? “Anh, anh vương bát đản.”

“Tiểu ngoan, không cần như vậy, em gần đây nói chuyện trở nên thô lỗ.”

Hừ, tiểu ngoan? Ai a, là kêu chó hay gọi mèo? Cô không nhìn anh, bước qua.

“Đi, đã khuya, trước theo anh về nhà đi, ngày mai anh sẽ giúp em chuyền đồ về.” Thanh âm của anh mềm mại dụ dỗ.

“Không cần! Chúng ta đã ở riêng, hơn nữa tôi muốn ly hôn.”

“Anh nói rồi. Anh sẽ cho em một lời giải thích vừa lòng, em chẳng lẽ  không thể trước hết nghe xem anh nói thế nào, lại quyết định muốn hay không phán anh tử tội sao?”

Anh mệt chết đi, bởi vì không có tin tức của cô, mấy ngày mấy đêm không ngủ, ngàn dặm xa xôi gấp gấp trở về, cho tới bây giờ, anh đều không thể nhắm mắt lại nghỉ ngơi đâu! Sẽ không thể trước cùng anh về nhà, cho anh uống chén nước, lại ngồi xuống hảo hảo nghe anh nói sao?

“Không cần, tôi không cần trở về với anh , tôi muốn ở riêng, sau đó ly hôn.” Cô thực quá mức rồi.

“Mộ Di, anh đã nói rồi, anh sẽ không ly hôn.”

“Anh dù không muốn cũng phải muốn, thời điểm anh gặp gỡ bên ngoài  nên biết sẽ có một ngày nhưvậy .”

“Anh không có ngoại tình, anh cùng Mai Lâm chỉ là bạn bè.” Anh nhịn không được tăng thêm ngữ khí.

“Cho dù anh có nói một trăm lần, tôi cũng sẽ không ngốc đến tin tưởng anh, gặp lại sau.” Uông Mộ Di bỏ lại lời nói rồi xoay người rời đi.

Thường Khắc Khiêm tiến lên giữ chặt tay cô, nói cái gì cũng không chịu thả.

“Buông!”

“Không cần cố tình gây sự như vậy, có cái gì hiểu lầm chúng ta về nhà nói.”

Lại còn nói cô cố tình gây sự, rốt cuộc là ai vô tâm vô phế?(không tim không phổi-thờ ơ , vô tâm ) “Tôi không cần.”

Uông Mộ Di dùng tay trái tự do lấy di động ra, vội vã ấn  số điện thoại Tiểu Diệu ý đồ cầu cứu. Không nghĩ tới bị Thường Khắc Khiêm một phen đoạt đi qua.

“Đưa đây, trả lại cho tôi!”

“Theo anh về nhà, anh liền trả lại cho em.”

Vừa lúc một chiếc xe cảnh sát tuần tra đi qua, hai viên cảnh sát bên trong nhìn thấy hai người giằng co, lập tức đem xe dừng ở ven đường, xuống xe xem xét. “Đây là đang làm cái gì? Tiên sinh, mời lập tức buông tay vị tiểu thư này ra .”

“Cảnh sát tiên sinh, mau cứu tôi, anh ta muốn bắt tôi…” Uông Mộ Di vừa thấy cảnh sát đến, vội vàng lớn tiếng ồn ào.

Lời Uông Mộ Di nói làm cho Thường Khắc Khiêm đương trường sắc mặt đại biến! “Uông Mộ Di, em nói hươu nói vượn cái gì?”

“Tôi không có nói bậy, anh chính là nghĩ muốn bắt tôi, ngươi khống chế tự do thân thể của tôi.” Hừ, mấy ngày nay cô nhưng là cùng Đình Đình học không ít đâu.

Hư hư thực thực bên đường bắt người! Việc này không phải là nhỏ, vạn nhất không cẩn thận có thể là tai nạn chết người, làm cho truyền thông biết cảnh sát trước đó không có tích cực tham gia, đến lúc đó nhất định lại sẽ bị dư luận nói là đám vô dụng, cho nên hai viên cảnh sát không dám bỏ qua.

“Vị tiên sinh này, mời nhanh chút buông tiểu thư này ra, bằng không liền bắt anh tội gây trở ngại người thi hành công vụ.” Cảnh sát một bên phát ra cảnh cáo, một bên đã ra tay.

“Tôi không có bắt cô ấy, cô ấy là ……”

Thường Khắc Khiêm còn không kịp nói cho hết, hai viên cảnh sát liền trước sau bao vây, trước cứu Uông Mộ Di ra , tiếp theo liên thủ chế phục anh.(TL : tội nghiệp soái ca, chị Di nhẫn tâm wa’, Min nhỉ….Min : sụt sịt… kéo áo Lam tỷ… tỷ cho mụi mượn nhá… xìiiiii… mụi là mụi tức chị Di lắm á)

“Shit, cô ấy là vợ của tôi!” Thường Khắc Khiêm quỳ rạp trên mặt đất hổn hển hô to.

Viên cảnh sát há hốc mồm nhìn về phía Uông Mộ Di …..

“Chúng tôi đang ở riêng, chuẩn bị ly hôn.” Cô đáp đúng lý hợp tình.

“Không có, là cô ấy tự tiện rời nhà nhiều ngày chưa về, tôi thực lo lắng, tôi bị nhốt ở Châu Âu một tuần, thật vất vả hôm nay vừa mới từ Đức trở về, không thấy cô ấy lòng ta nóng như lửa đốt, tôi chỉ là muốn muốn dẫn cô ấy về nhà.” Thường Khắc Khiêm kích động kể lại.

“Chúng tôi thật sự ở riêng.”

“Em căn bản là bỏ đi không lời từ biệt! Thừa dịp anh phải bay, thừa cơ chạy mất.” Hắn nổi trận lôi đình.

“Tôi có để lại tờ giấy cho anh.”

“Là tờ giấy bảo anh ký đơn ly hôn sao? Anh rốt cuộc làm sai cái gì?” Hắn vô cùng đau đớn.

“Anh có người phụ nữ khác bên ngoài……..”

“Anh nói rồi, anh không có!”

Hai bên đều thập phần kích động, hướng nhau kêu gào, khiến cho hai cảnh sát viên đau đầu, chỉ đành đem hai người toàn bộ mang về trụ sở.

Thường Khắc Khiêm cùng Uông Mộ Di nằm mơ cũng không có nghĩ đến, có một ngày bọn họ lại bị ngồi trên xe cảnh sát mang về đồn.

~ HẾT CHƯƠNG 5 ~

Advertisements

15 thoughts on “Nhiệt luyến lúc phân phòng – Chương 5.2

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s