Ân nhân quá vô lại – Chương 9.4

Edit : Kỳ Doanh (Min)

Sorry mọi ngừi vì cái vụ nhìn nhầm a… chiện nầy có 10 chương đoá… hỳ hỳ…

Chương 9

“Nhàn vương lại tới nữa a.”

“Cũng không phải là lần đầu tiên, đây là thứ chín lần đi.”

“Thế nào a, là lần thứ mười rồi.”

“Nhàn vương cũng thật đáng thương.”

“Đáng thương?”

“Mặc dù có mười hai phu nhân, nhưng hiện giờ tất cả mười hai người đều không ở bên người.”

“Đã mấy tháng không ở bên người rồi a.” Có người còn bổ sung thêm.

“Mặc kệ là mấy tháng, tóm lại là không có ở bên người.”

“Các người nói xem, Vương phi hồi phủ tướng quân là nhà mẹ đẻ của mình thì có thể hiểu được, nhưng như thế nào các vị phu nhân khác cũng như vậy, chẳng lẽ họ đều là nũ nhi của lão tướng quân sao?”

“Làm sao có thể, lão tướng quân chỉ có một nữ nhi mà thôi.”

Có người tò mò hỏi: “Vậy tại sao tất cả phu nhân của Nhàn vương đều chạy đến phủ tướng quân thăm viếng?”

“Hình như là cùng Vương phi trở về .”

“Các nguơi còn không biết a, ngoại tôn nữ của lão tướng quân sau khi xuất giá một ngày đã chết ở trên đường.”

Trong quán trà nhàn ngôn toái ngữ thảo luận hừng hực khí thế, thậm chí còn có người mở một cuộc đánh cược Nhàn vương lần này có thuận lời mang một vị phu nhân về nhà hay không.

“Khách quan, điểm tâm dưa và trái cây ngài muốn đây, xin mời dùng.”

“Cám ơn.”

Một thư sinh mặc áo tím ngồi ở một góc hứng thú nghe trận bát quái trong quán trà, một bên thực nhàn nhã ăn điểm tâm, thưởng thức hương trà.

Nghe thấy có người mở cuộc đánh cược, hắn cũng cảm thấy hứng thú đứng dậy đi đến trước bàn. “Huynh đài, ta đặt cược một trăm lượng.”

Nhà cái ngẩng đầu nhìn vị thư sinh áo tím nho nhã trước mặt này, khách khí hỏi: “Đánh cuộc gì?”

“Ta cược hôm nay Nhàn vương có thể đón một vị phu nhân về nhà.”

“Xuống tay dứt khoát?”

“Dứt khoát.” Hắn cười đến chắc chắc mà tao nhã.

“Vị công tử này, tưởng tốt lắm a, theo ta thấy, Nhàn vương trong khoảng thời gian ngắn đừng nghĩ đến việc đón được vị phu nhân nào về.” Có người hảo tâm nhắc nhở hắn cân nhắc kĩ lại.

Hắn lại tin tưởng gấp trăm lần,“Ngại gì nhìn kỹ hẵn nói.”

“Ngươi thua đã định rồi a.”

“Buổi trưa hôm sau ta tới lĩnh tiền thắng cược a.” Cười nói xong, hắn xoay người ra khỏi quán trà.

Ngẩng đâu nhìn vài đám mây trắng bay giữa bầu trời lam, hắn lộ ra một chút ý vị sâu xa cười, chậm rãi tiến về phía trước.

Thời tiết tốt, tâm tình cũng thật tốt, tâm tình tốt, nhìn cái gì cũng đều thuận mắt.

“Quỷ, quỷ ….. quỷ a …….”

Nhưng là bất ngờ đụng phải tình huống này, vô luận là thời tiết có tốt đến như thế nào, tâm tình cũng khó có thể không hạ xuống.

“Ta lớn lên giống quỷ sao?” Thư sinh mặc áo tím biểu tình thật giống như đã bị đả kích.

“Quỷ, quỷ……”,

Mặt mày hắn nhăn lại, ác thanh ác khí tứ giận trừng mắt nhìn làm gã nam tử không nhịn được phát run.

“Lặp lại lần nữa?”

“Giả chết a ….”

Tốt lắm, rốt cục cũng đã hiểu được đổi từ .

“Phát sinh chuyện gì?” Theo tiếng nói. Một người từ trong kiệu đi ra tìm hiểu đầu đuôi, trước tiên là nhìn thoáng qua gia phó đang lạnh run, sau đó lại nhìn theo hướng căn nguyên làm hắn sợ hãi, sau đó ngây ngốc một chút, tiện đà rống giận…….

“Tịch Tử Yên…… nữ phẫn nam trang chơi vui lắm sao?” Nghĩ đến hắn thực sự chưa thấy nàng mặc nam trang a!

“Ta giống nữ nhân sao?” Nàng thực khó chịu nhăn mặt nhăn mày nhăn cả mũi.

“Cho dù ngươi có hoá thành tro bụi ta đều nhận được!”

“Nga,” Tịch Tử Yên có chút đăm chiêu nghiêng nghiêng đầu, “Vậy người có nhận ra đây nguyên lai là cái gì sao?”, nàng như ảo thuật lấy từ trong lòng ra một cái hòm, mở ra.

Hương phấn son thản nhiên bay vào mũi, Lí Vân Đằng tức giận mắng, “Lấy son đùa giỡ phụ thân chơi vui lắm sao?”

“Người vừa nói cho dù hoá thành tro cũng nhận được a.” Nàng nghịch ngợm chớp chớp mắt, biểu lộ tư thái lơ đãng đáng yêu của tỉểu nữ nhi.

“Ta đã sớm đoán được nhất định là xú nha đầu nhà ngươi giả chết, hôm nay cuối cùng cũng chứng thật được.” Hắn mặc dù miệng rống giận, nhưng ỏong mắt lại xẹt qua tia hạnh phúc khinh hỉ đến lời lẽ không thể miêu tả được.

“Cha, người đây là đang muốn đi đâu nhi?”

“Biết rõ còn cố hỏi.”

“Cha đến thăm ngoại công sao?”

“Nếu ta có muốn thấy hắn, hắn cũng nhất định không bằng lòng gặp ta.” Hắn nhịn không được hừ ra tiếng từ lỗ mũi.

Nàng rung đùi đắc ý nói; “Vậy cha tới nơi này là để chụp muỗi chơi a?”

“Đón, nương, ngươi.” Trong lời nói cảm giác có điểm nghiến răng nghiến lợi.

“Di? Nương của ta đang ở chỗ ngoại công này sao?”

“Ân hừ?” Còn giả bộ.

“Cha, người không cần trừng mắt với ta như vậy, ta cũng là hôm nay mới vừa đến đây, ngay cả cửa nhà ngoại công còn chưa có đi vào đâu.” Nàng thật đáng thương a, cha không thương nàng.

“Phải không?”

“Đương nhiên là sự thật, không tin người cứ đi hỏi đại ca thủ(gác) cửa thành đi, ta là vừa đến đây hai canh trước.”

“Vậy mấy tháng nay ngươi chết ở nơi nào đi?” Không thể nhịn được liền không nhịn nữa, Lí Vân Đằng cho rằng chính mình đã nhẫn nại đến cực điểm.

Nhún nhún vai, nàng nhẹ nhàng bâng quơ gấp quạt lại nói, “Ta đi theo quỷ vô thường dạo qua âm phủ một vòng a.”

Sau khi ngây ngốc một lát, Nhàn vương gia phút chốc lao ra khỏi kiệu, cầm lấy tay nữ nhi rồi xem xét nàng từ trên xuống dưới, trái trái phải phải kiểm tra một phen.

“Có hay không thế nào? Thế nào bị thương?”

“Cha, rất khó xem, thật sự rất khó xem……”

Cỗ kiệu dừng ở cách phủ tướng quân trừng khoảng năm trượng, một nam tử trung niên cầm lấy tay một nam tử trẻ tuổi tướng mạo thập phần tương tự hắn giở trò….. hình ảnh thật sự rất khó xem a. (Min: đam mỹ trá hình a….)

“Khụ khụ…..” Có người thiện ý nhắc nhở

“Thương thế đã tốt hơn chư? Có để lại di chứng gì không……” Bàn tay to tiếp tục kiểm tra, cũng không hề để ý đến người đang chuẩn bị chết vì ho khan ầm ỹ.

“Vương gia!” Có người rốt cuộc không thể bảo trì trầm mặc nữa.

“Ai …” Lí Vân Đằng mở to mắt,“Là ngươi?”

“Là ta.”

“Ngươi như thế nào lại đến nơi này?”

Thu Li Phong thân thù chỉ chỉ vào tay của người bị hắn chộp vào, “Nàng thật sự đang ở đây không phải sao?” Dừng lại một chút, “Hơn nữa Vương gia, cho dù nàng là nữ nhi của người, cho dù nàng hiện tại mặc nam trang, nhưng Vương gia ngài cử chỉ như vậy vẫn không ra thể thống gì a.”

“Nga.” Lí Vân Đằng như vừa từ trong mộng tình lại, lập tức buông tay, nhưng vẫn có chút khẩn trương như trước nhìn nữ nhi, “Thật sẽ không có việc gì sao?”

Trước kia cho dù nữ nhi có bướng bỉnh như thế nào, nhưng chuyện sinh tử như vậy từ nhỏ đến giờ nàng sẽ không bao giờ lấy ra chơi đùa, cho dù nàng không lo lắng cho chính mình, cũng không muốn nương nàng vì lo lắng cho nàng mà tổn hại đến thân thể, vậy mà lần này, nàng lâu như vậy mới xuất hiện, nhất định là vết thương rất nghiêm trọng, tuy rằng nàng ngoài mặt nhìn thực bình thường, như hắn vẫn thật rất lo lắng a.

“Nha….”

Tịch Tử Yên thực muốn rên rỉ, mới vừa trốn được một người, nàng lại bắt đầu bị một nam nhân khác giở trò.

Lí Vân Đằng cùng toàn bộ nô bộc của vương phủ đều là một bộ biểu tình cực ngốc nhìn một màn trước mắt này.

Thật lâu sau, Lí Vân Đằng mới tìm lại được thanh âm, mang theo một tia hoang mang, “Kia xin hỏi Thu công tử, ngươi từ nãy đến giờ như thế có thích hợp hay không?” Chính mình cuối cùng là cha nàng hắn còn không cho, hắn lại đang giở trò gì kia?

“Ta sợ Vương gia kiểm tra không đủ cẩn thận.” Thu Li Phong lấy biểu tình cực kì vô tội trả lời, khuôn mặt tuấn mỹ được ánh mắt trời chiếu rọi hiện lên một chút vẻ mị hoặc lòng người. (Min: chẹp đang gian trá mờ chèn thêm cái phần tả nhan sắc làm mụi phê quá a… @.@)

HẾT CHƯƠNG 9

Advertisements

51 thoughts on “Ân nhân quá vô lại – Chương 9.4

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s