Ân nhân quá vô lại – Chương 6.1

Edit : Minnamin

Chương 6.1

Một chút mây đen bay tới che khuất ánh trăng đang sáng tỏ, một tiếng than nhẹ chậm rãi ở hành lang.

“Tiểu Thái, ta có phải là làm người thực thất bại hay không?”

“Sẽ không a.”

“Vậy vì sao trong phủ nhiều người như vậy đều nhìn ta chê cười?”

Tiểu nha hoàn tự hỏi thật lâu sau, sau đó chần chờ nói;“Ta nghĩ là vì tiểu thư làm người rất tốt , ngày thường hình tượng quá mức bình tĩnh thiện lương, cho nên khó tránh khỏi bọn họ đối với tình hình người thất thố cảm thấy có hứng thú.”

Như vậy còn không tính thất bại? Nhìn ánh trăng bị mấy đen che khuất kia, Tịch Tử Yên lại phát ra một tiếng thở dài thật dài.

“Tiểu Thái, ngươi thực không biết an ủi người khác.”

“Nô tỳ có vẻ hơi ngốc.”

“Để cho ta ở một mình đi.”

“Không thành vấn đề.” Tiểu Thái lui xuống.

Tịch Tử Yên đi tới cạnh bàn đá trong thạch viện ngồi xuống, một tay chống má, một tay nghịch nghịch mái tóc dài trước người, nàng thì thào tự nói, “Hắn đúng thật là âm hồn bất tán đi theo như vậy, phải làm thế nào mới tốt a?”

Một năm trước nàng trở về phủ, nàng đã dùng thời gian rất lâu để quên đi cái nam tử đáng giận kia, khi nàng thật vất vả mới đuổi được hắn tới chỗ sâu nhất trong đáy lòng, tính vĩnh viễn không nhớ lại nữa, thì hắn lại xuất hiện, làm cho cố gắng bấy lâu nay của nàng thất bại trong gang tấc.

Tiếng thở dài cùng với những bông tuyết mịn bay xuống, nhưng nàng đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình nên không chút nào để ý tới.

Một động tĩnh khác thường truyền vào tai, nàng giương mắt lên liền thấy, sắc mặt trầm xuống, “Ngươi tới đây làm gì?”

Cước bộ nhẹ nhàng giống như không tồn tại chuyển đến bên cạnh nàng, ống tay áo vung lên mang theo những bông tuyết trắng mịn, Thu Li Phong ngồi xuống, khuôn mặt tuấn dật tao nhã chống lại dung nhan hàm chứ ba phần giận tái đi, bảy phần là hờn dỗi của nàng.

“Ta đến thăm bác ruột của đệ tử.”

“Cảm ơn, không tiễn.” Nàng trực tiếp đưa tay hướng phía cửa lớn thỉnh hắn đi khỏi.

“Làm gì lạnh nhạt với ta như thế?”

“Ngươi rốt cục vì sao xuất hiện ở đây?”

“Vậy nàng năm đó vì sao lại xuất hiện ở Bạch Vân sơn trang?” Là nàng khởi đầu.

“Ta là bị người khác bức .” Là cái sư phu vạn ác kia.

“Là ai có thể làm cho đường đường thập tam tiểu thư của Nhàn vương Giang Bắc chạy đến nhà người khác làm nô tỳ?” Hắn cảm thấy hứng thú.

“Ta vì sao phải nói cho ngươi?” Nàng lắc đầu.

Chạm vào cái nhìn chăm chú của nàng, hắn không chút nào nổi giận mà vẫn không ngừng cố gắng, “Vì một nụ hôn, nàng liền mất tích một năm?”

Nhan sắc đỏ bừng như máu nhanh chóng lan tràn trên da thịt xanh ngọc, hạnh mâu tràn ngập lửa giận, hướng về người nào đó đang có vẻ mặt thật vô tội, “Vô sỉ!” Hắn cư nhiên còn mặt mũi để nhắc lại chuyện đó?

Vị “đồ vô sỉ” này lại vẻ mặt thờ ơ quay về chỗ cũ, ánh mắt sáng quắc dừng ở trên đôi môi hồng nhuận no đủ của nàng, “Kia thật sự hương vị rất tốt.”

“Hạ lưu!” Người nào đó cũng sắp không chịu đừng được mà nhảy dựng lên tính phẩy tay áo bỏ đi.

Thu Li Phong thân thủ không cần cố sức chút nào cũng bắt lấy được ống tay áo của nàng, “Không hài lòng cũng không cần quay đầu bước đi như vậy, việc này phi thường không lễ phép.”

“Lễ phép cũng còn tuỳ vào người mà thay đổi.”(Min: tỷ chết do câu này!)

Hắn nhìn vẻ mặt xấu hổ quẫn bách như sắp khóc của nàng, ánh mắt biến hoá kỳ lạ khó dò, ý cười trên môi lại càng sâu xa khó hiểu, “Nói cũng đúng, ta cũng chưa từng muốn đối với nàng quá giữ lễ đâu.”

“Ngươi…..” Lời đang muốn nói đều bị người nào đó cắn nuốt hết vào bụng, kết thúc trận đấu võ mồm trong lúc đó.

Cảnh tuyết rơi phiêu tán đầy trời như làm nền cho một đôi nam nữ đứng ôm nhau, trao nhau một nụ hôn triền miên nồng nhiệt.

Nàng giãy cách nào cũng không thoát khỏi cái ôm của hắn, mà hắn hôn không biết tại sao nhưng lại càng ngày càng tốt đẹp, càng nồng say, làm cho nàng bị cuốn vào đó, trong đầu trở nên hỗn độn, ngay cả sau khi trở về phòng, vẫn không ngừng hồi tưởng nụ hôn này.

Nằm nằm trên giường, thân thủ xoa xoa hai má vẫn nóng như lửa của mình, lòng của nàng kịch liệt nhảy lên .

“Đáng chết!” Nàng thấp giọng mắng, xoay người ngồi dậy trên giường.

Nàng co hai đầu gối, lấy tay ôm lại, rồi tựa đầu vào đó, phát ra tiếng rên rỉ ẩn nhẫn, nàng làm sao có thể bị hắn hôn đến yếu đuối, ở trong lòng hắn quên cả phản kháng?

Thời gian nàng hồ tư loạn tư (suy nghĩ tinh linh) cũng chậm rãi trôi qua, chờ đến khi nàng bỗng nhiên hoàn hồn, thì cũng đã gần đến canh bốn.

Nàng cầm một ly trà an thần, nụ hôn kia đã quấy nhiễu nỗi lòng làm nàng hỗn loạn không thể đi vào giấc ngủ….. Không, chết tiệt, nàng nên đi tìm thạch tín, muốn độc chết cái nam nhân đáng giận kia.

Đem thân mình vùi thật sâu vào chăn đệm, một đêm này, nhất định sẽ rất dài……..

Advertisements

30 thoughts on “Ân nhân quá vô lại – Chương 6.1

    • ặc, trình đọ chém của ta dưới sự dạy dỗ của các sư phụ đã trở thành siêu đẳng rồi nàng ạ ^^~ hok có trúng ai được đâu… hay là nàng thick một nhát cho zui????

  1. Tiêu diêu tự tại ~ nói:

    hôn tiếp rồi, sau đó………. Hắc hắc, cũng chap 6 rồi nhỉ, ss thấy word mà mừng rơi lệ! *chùi nc mắt vào áo min*

    • sặc sặc… H nhẹ thui mờ tỷ…. haizzz, hok ngờ tỷ bt thế, mụi chưa đủ trình edit H nhá~~~ mờ sao lại chùi nước mắt vào áo mụi thế lày…. cả nước mũi nè… hức hức… ta lại đi gặt áo… *lủi thủi bước đi* *quay phắt lại* *đạp đạp tỷ vài cái rồi mới đi*…

  2. Tiêu diêu tự tại ~ nói:

    ay, bước vào thế giới ngôn tình, người trong sáng nhất cũng bị nhúng chàm, ví dụ như ta nè *chớp chớp mắt* hắc hắc, BT cũng cần đẳng cấp chứ bộ! *liếc* nhok min, e dám đạp ss hả *đạp, đạp lại* hehe *lay lay* tỉnh chưa, ss lỡ chân *đạp thêm mấy phát nữa* cho nhok chừa nhá *xoa xoa đầu*

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s