Ân nhân quá vô lại – Chương 1.1

Hehe em định để thi xong post nhưng hum nay vừa chia tay lớp hok có tâm trạng học hành a, lên mạng chơi tý vậy…

Edit : Minnamin

Chương 1.1

“Tử Yên, mang nước lên cho thiếu gia ở trong phòng đi”

“Nga”

“Tử Yên, ngươi thuận tiện đem quần áo đã gấp là phẳng của đại thiếu gia lên luôn đi.”

“Nga”

“Tử Yên…”

Cô gái đã đi đến cửa rốt cục xoay người trở về, thực kiên định nhìn hai tỷ muội cùng phòng của nàng.” Rốt cuộc còn muốn ta mang những gì vào phòng đại  thiều gia, các ngươi rốt cuộc nói xong trong một lần đi là tốt lắm.”

“Chúng ta vẫn muốn hỏi ngươi, mấy ngày nay ngươi rốt cuộc là có hay không nhìn thấy đại thiếu gia.?”

“Không có.” Tử Yên vô cùng kiên  định trả lời.

“Không có.” Hai cô gái trăm miệng một lời kinh ngạc hô to.

“Đúng, không có.” Đây chẳng phải là ngươi đã uổng phí công sức chế tạo cơ hội của chúng ta hai ngày nay sao?”

Tịch Tử Yên nhàm chán ngáp một cái.“Hắn có thật đáng giá để ta nhìn thấy như vậy sao?”

“Có, đương nhiên là có.” Hướng về phía Tử Yên đang có thái độ như vậy, các nàng càng quyết tâm nhất định phải cho nàng chính mắt nhìn thấy phong thái tuyệt thế của đại thiếu gia. Tuy rằngmấy ngày nay bọn họ không thể được nhìn thấy đại thiếu gia yêu quý nhất của mình thực không khỏi có chút đau lòng, nhưng là sự tình này liên quan đến việc có người dám không khen ngợi mỹ sắc của đại thiếu gia, bọn họ cho dù có chết cũng không thể để sự việc này tiếp diễn (Minnamin : Hix, sao e thấy mấy nàng này giống với mấy ss fan cuồng quá!! Liều chết bảo vệ thần tượng… hehe)

“Được rồi, ta sẽ nhớ rõ hôm nay ở lại nhìn cho đuợc hắn.”

Nhìn nàng mang điểm bất đắc dĩ gật đầu ưng thuận, hai nha hoàn đưa mắt nhìn nhau, trực giác nhận định Tử Yên khẳng định có tật xấu gì đó, nếu không thì như thế nào một chút hứng thú tò mò với danh xưng thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử của thiếu gia không có để ý đến, tâm hồn không có mơ màng tưởng tượng, thậm chí ngay có hứng trí liếnc mắt một cái cũng không có, điều này sao có thể được.

Đi tới cạnh cửa, Tịch Tử Yên lại nhịn không được quay đầu,“Các ngươi tin tưởng thật sự không có chuyện gì khác sao?”

“Xác thực!”

Được rồi. Nàng nhún nhún vai, không có thì không có, đề cao âm lượng làm gì, nàng cũng không phải là nghe không được a.

Nàng cước bộ nhẹ nhàng hướng đi thiếu gia phòng, thoáng chốc đã đến cửa phòng thiếu gia, nàng nhịn không được thói quen lại tính nghiêng tai lắng nghe. Ân, thiếu gia không ở trong phòng, có thể yên tâm đi vào.

Tay chân lanh lẹ đem mước rửa mặt , quần áo vào phòng, khăn mặt treo lên ngăn nắp, điểm tâm sáng cũng đã dọn sẵn để ở trên bàn…… Hết thảy đều dọn dẹp sạch sẽ xong, nàng vừa lòng cười, làm mặt quỷ, chuẩn bị lui ra.

Chính là khi vừa mới vừa đi tới cửa, chợt nghe thấy một trận tiếng bước chân cực nhẹ, nàng không khỏi sắc mặt nhất thời suy sụp.

Người tới rất nhanh đi vào cửa, người vừa bước vào như mang theo một làn gió thần kì nhẹ nhàng khoan khoái vào phòng.

“Thiếu gia, ngài đã trở lại.” Nàng cúi xuống bày ra bộ dạng phục tùng liễm mục, thập phần cung kính.“Nước rửa mặt đã được chuẩn bị xong, quần áo để người thay sau khi tắm rửa cũng đã được để sẵn trên giường.”

“Ân.”

Thanh âm thực trong sáng, nhưng là thật sự không giống như Đại Châu, Tiểu Châu, Lạc Ngọc thường nói. Tịch Tử Yên thực không cho là đúng cau cái mũi.

“Lại đây, giúp ta thay quần áo.”

Sá? Thay quần áo?

Nàng há hốc mồm một lát, cũng may lập tức khôi phục lại, dời bước đến trước mặt chủ tử.

Hắn rất cao, dáng người cũng rất khôi ngô, thậm chí có chút cảm giác hơi gầy. Trên người lộ ra một cỗ thản nhiên dược hương, nàng khẳng định là dược hương, bởi vì mẹ nàng hàng năm vẫn mang theo loại này thản nhiên , hình như có nếu vô dược hương, cho dù dùng bao nhiêu hương phấn cũng không che lấp đi được. (Minnamin: cái đoạn nì e cũng không hiểu rõ lắm…)

Chuyển tới phía trước giúp hắn buộc lại vạt áo, thế này mới phát hiện nam nhân kích thước lưng áo tinh tế quá mức, giống như cô gái có bờ eo thon nhỏ.

A, nàng lại muốn rên rỉ , giờ này khắc này nàng như thế nào còn có tâm tình nhàn hạ miên man suy nghĩ a, hiện tại nàng là tỳ nữ, tỳ nữ, nhất định phải chặt chẽ nhớ kỹ thân phận mới này

“Ngươi là người mới tới ?”

“Đúng vậy, thiếu gia.”

“Khó trách, chưa thấy qua ngươi.”

Chỉnh sửa đai lưng và vạt áo thật tốt xong, nàng thối lui sang một bên.

 “Ngươi tên gì?”

“Tử Yên.”

“Tên rất hay.”

Đương nhiên là hay rồi, nghe nói tên nàng là do lão cha tự cho mình là phong lưu nhưng không hạ lưu muôn hồng nghìn tía* mang tới.

(* : cái này là suy nghĩ đắn đo kĩ lưỡng, ý tỷ là cha tỷ phải tốn rất nhiều công mới nghĩ ra cái name hay thế ạ.)

“Hai nha đầu Hạnh nhi, Liễu nhi đâu, như thế nào đã nhiều ngày nay không thấy các nàng?” Hắn thuận miệng hỏi một chút.

 “Hai vị tỷ tỷ thân thể có chút không khoẻ.”

“Như vậy a, vậy hôm nay ngươi theo ta rời trang đi.”

Cái gì? Rời trang?

Tịch Tử Yên rốt cục ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, cái liếc mắt nhất thời này làm cho nàng cảm giác trước mắt ánh vàng, chói mắt vô cùng. Hắn thật là anh tuấn vô cùng a, quả thực tựa như tiên nhân.

Đối với người khác ánh mắt kinh diễm nhìn hắn Thu Li Phong đã sớm thành thói quen, cũng không nghĩ đến ngạc nhiên hay nhắc nhở nàng, chính là thản nhiên cười cười.

“Chúng ta dùng cơm sớm một chút, sau đó chúng ta liền xuất môn.”

 “Nga.” Nàng cúi đầu, tỉnh lại thấy chính mình thất thố. Nàng là người có giáo dưỡng a, không thể nhìn nam nhân đến mất hồn mất vía như vậy được, nếu bị lao cha biết được,  nhất định là rất xấu hổ, tuy rằng lão nhân gia hắn cũng thường xuyên ngắm các mỹ nữ nhìn đến thất thần. (Minnamin: cha nào con nấy..=.=.)

“Ngươi cũng đi xuống ăn cơm đi, sau đó nhanh một chút đến phòng ta.”

“Vâng, nô tỳ cáo lui.” Làm hạ nhân, ai, thực không phải dễ dàng làm .

Nàng trở lại phòng của hạ nhân, thừa dịp thời gian ăn cơm, nàng đem chuyện thiếu gia muốn nàng cùng rời trang nói ta một chút.

 “Cái gì? Thiếu gia muốn dẫn ngươi rời khỏi sơn trang?”

“Ân.”

Hạnh Nhi bóp cổ tay không thôi,“Oa, làm sao có thể như vậy, ta đã muốn được cùng thiếu gia rời trang lâu lắm rồi!”

“Vậy ngươi đi đi.” Nàng phi thường hào phóng cho Hạnh Nhi cơ hội, du sao nàng còng muốn ở lại ngủ tiếp a.

“Thật sự có thể?”

“Đương nhiên.”

“Vậy ta phải ăn cơm nhanh chút!.”

Tịch Tử Yên có chút trố mặt nhìn Hạnh Nhi lấy gió cuốn mây tan (Min: chắc là rất nhanh) như thế quết ngang mặt bàn, chờ đến khi nàng lấy lại tinh thần, tiế tục chậm rãi dùng xong cơm thì Hạnh Nhi, Liễu Nhi sớm đã biến mất không còn bóng dáng, cả gian phòng cũng chỉ còn lại một mình nàng.

Sau khi thu dọn bàn ăn, nàng đến trước cái giường lớn, khoá miệng giơ lên cười một cách thoả mãn. Như vậy là có thể ngủ ồi, từ lúc bắt đầu làm hạ nhân, nàng vẫn luôn bị vây trong trạng thái thiếu ngủ.

Lại giường cảm giác thật tốt!

**********

Thu Li Phong tuỳ ý tiêu sái dạo trong hoa viên của sơn trang, không chút để ý thưởng thức vườn hoa đẹp đẽ đón gió lay động, đột nhiên, ánh mắt dừng lại ở một chỗ.

Một tỳ nữ mặc áo xanh, nàng đang đứng đó chăm sóc hoa cỏ.

Xem cách ăn mặc thì nàng chỉ là một tỳ nữ bình thường, không tầm thường ở chỗ là cách nàng chăm sóc hoa, thủ pháp kia không giống với người thường, ánh mắt hắn hơi mị lên.

 “Ai, còn có hai năm lẻ chín tháng.”

Hắn nghe được tỳ nữ kia đang tự thì thào tự nói .

“Ba năm thật dài a.”

Đối mặt với hoa tươi rực rỡ sắc màu, cô gái vốn nên vui vẻ tràn đầy sức sống lại tựa hồ như thương nhớ điều gì, còn có ai oán, môi hắn một đường tiếu giơ lên.

 “Sư phụ, báo ân thật khó a.”

Đôi mắt trong trẻo của Thu Li Phong hiện lên một tia sáng, lặng lẽ thu liệm nội tức, hắn chăm chú nhìn vào tỳ nữ đang lâm vào sầu não kia.

“Ta ở trong này chăm sóc hoa cỏ của người khác, hoa trong vườn của ta lại không có ai quản a, lão cha, ngươi trăm ngàn lần đừng hái đi toàn bộ cho di nương a.”

Thu Li Phong khóe miệng càng dương càng cao.

Tịch Tử Yên không yên lòng chăm sóc hoa chi, một bên thao thao bất tuyệt không ngừng, hồn nhiên không biết có người đang ở một bên đánh giá mình hồi lâu.

Một lúc sau Thu Li Phong lặng lẽ xoay người rời đi, không có kinh động đến người nào đó đang chuyên tâm chăm sóc hoa cỏ a.

 “Tử Yên, Tử Yên……”

Rất xa, nàng chợt nghe thấy tiếng Hạnh Nhi gọi ầm ĩ, hơi hơi giơ giơ lên mi, ngước lên theo hướng phát ra thanh âm, nhìn thấy một người đang một đường chạy vội mà đến.

“Làm sao vậy?”

“Thiếu gia tìm ngươi a.” Hạnh Nhi chạy đến không kịp thở, thượng khí không tiếp hạ khí đáp.

“Nhưng ta đang tiễn (cắt) hoa .” Nàng thành thật giơ cây kéo cắt hoa trong tay lên.

Hạnh Nhi nhanh tay lấy kéo của nàng, không đồng ý nói. “Vậy đứng cắt nữa, ta thực không hiểu ngươi nghĩ gì, sao lại đi trong công việc với người làm vườn? Hầu hạ thiếu gia mới thật tốt a, vừa thoải mái lại khoái hoạt.”

Hừ, nàng một chút cũng không cảm thấy thoải mái a, ba năm thật sự là dài đằng đẵng, nay mới qua có hai tháng ngắn ngủn.

 “Thiếu gia tìm ta làm gì?” Nàng chuyển hướng đề tài, nếu không nhất định sẽ bị Hạnh Nhi nệm cho một trận sống không bằng chết.

“Liễu Nhi đã rời khỏi trong lập gia đình rồi a.”

Đây là câu trả lời kiểu gì vậy? “Thì tính sao?”

“Cho nên, ta liền nói với thiếu gia là ta muốn ngươi cùng ta trở về hầu hạ người a.”

Thì ra là thế, Tịch Tử Yên nhìn Hạnh Nhi đang cao hứng phấn chấn, ánh mắt nàng hơi hơi dẫn theo điểm buồn rầu.

 “Đi thôi.” Hạnh Nhi túm lấy nàng đi về phía trước.

“Hạnh Nhi tỷ tỷ, ta thực còn muốn ở bên hoa cỏ một chút nữa.” Nàng có chút bất đắc dĩ nói nhỏ.

“Thiếu gia nhà ta đẹp như tiên nhân vậy, chẳng lẽ không thể so với hoa đẹp hơn sao? Thục ngu ngốc.”

Tịch Tử Yên nghe vậy nhìn sau gáy của nàng. Thầm nghĩ: Đó là bởi vì người muốn thay sư phụ báo ân không phải là ngươi a!

Báo ân, báo ân…… Bạch Vân sơn trang có được tất cả mọi thứ, danh mãn giang hồ Ngọc Kiếm công tử, rốt cuộc còn có cái gì mà hắn không có, là danh hay là lợi?

Ngẫm lại mới thấy sư phụ cho nàng thời gian ba năm thật đúng là nhân từ, bởi xem tình hính hiện giờ thì ba mươi năm nữa chắc cũng không có cơ hội báo ân đâu! Cho nên nàng cũng nên liền lui mà cầu, thành thành thật thật ở trong sơn trang vì sư phụ ba năm, trả cho hết thụ nghệ chi ân (công ơn dạy dỗ).

Này coi như là báo ân đi, dù sao muốn nàng làm nô tì cũng là hạ mình rồi a.

Lại đứng ở trước mặt cái người giống như tiêng nhân Thu Li Phong, Tịch Tử Yên trong lòng thật sự bất đắc dĩ đến cực điểm, hầu hạ hoa cỏ so với hầu hạ người dễ dàng hơn nhiều lắm, nhưng Hạnh Nhi lại cố tình không cho là như vậy.

 “Tử Yên.”

“Có nô tỳ.”

“Thích hoa cỏ a.” Hắn tựa tiếu phi tiếu* nhìn nàng. (*: cười như không cười, bất quá ta thích để nguyên a…)

“Đúng vậy, nô tỳ lúc ở nhà cũng trồng một ít hoa cỏ.” Đó là do nàng quá nhàn hạ mà ham thôi.

 “Đến hầu hạ ta quả thật ủy khuất ngươi .”

Nàng nâng mắt nhìn về phía hắn, bất quá chỉ thấy một đôi mắt đẹo sâu tự không thấy đáy u đàm, trong lòng chợt thấy sợ hãi cùng e ngại, vội vàng đem ánh mắt thu về. “Thiếu gia nói quá lời.”

Hắn mỉm cười,“Vậy ngươi thật là tự nguyện tới hầu hạ ta ?”

“Vâng.” Bị ngươi nói như vậy, ta làm sao còn dám phủ nhận.

 “Vậy là tốt rồi, thiếu gia ta luôn luôn không thích ép buộc người khác.” Hắn tựa hồ yên lòng.

Không hiểu , Tịch Tử Yên cảm thấy lưng có chút lạnh, cảm thấy nam nhân này tựa hồ thiếu một ít khí độ của tiên nhân.

Nói chuyện phiếm xong, hắn lập tức ra lệnh.“Giúp ta chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm rửa.”

“Hảo.”

“Ngươi tiến vào giúp ta chà xát lưng.”

Câu nói tiếp theo của hắn làm cho Tịch Tử Yên đang chuẩn bị cáo lui dừng lại cước bộ, khó có thể tin trừng mắt nhìn hắn, lại phát hiện hắn đang mỉm cười nhìn nàng, nụ cười kia nhưng lại mang theo vài phần nghiền ngẫm cùng đùa giỡn!

 “Nô tỳ tuân mệnh.” Nhẫn nại không tức giận, nàng lui ra.

Nhìn theo nàng rời khỏi phòng, trên mặt Thu Li Phong hiện lên biểu tình ý vị sâu xa.

Chỉ chốc lát sau, nước ấm được đưa vào phòng, mà Tịch Tử Yên cũng mang theo vài phần không tình nguyện đến gần, giúp hắn chà xát lưng, này này…… Này có vi khuê huấn*, có vi khuê huấn a!

(*: cái nì là gia huấn cho các vị tiểu thư khuê các hồi xưa đó)

Sư phụ, đồ nhi ta lúc này mệt lớn.

Advertisements

23 thoughts on “Ân nhân quá vô lại – Chương 1.1

    • hỳ hỳ lần đầu nàng vào nhà ta đã giựt tem rùi nha… có tiền đồ nha có tiền đồ nha…. hắc hắc, thanks nàng đã vào ủng hộ nhà ta… *moak moak*

  1. mình nghi cái dược hương nì là cái mùi đặc biệt ở trong cánh đó, người xưa nghe mùi đó riết rùi ghiền, đặc cho là dược hương đó trời à!!!

    • thanks bạn đã đóng góp cho mềnh & weo kăm bạn lần đầu ghé nhà mềnh a^^~… cái nì đã thành ebook rùi nên hem bik sửa bi giờ có ai đọc hem nữa ^^~… dù sao vẫn thanks bạn a… mong bạn típ tục góp ý cho bản dịch của mình *chụt chụt*

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s