Tửu Vương – Chương 2.2

Edit : Minnamin

Chap này có cảnh hơi hot 1 xíu, 1 xíu thôi, 16+ thôi!

“Cho nên, ngươi để mặc cho ta xử trí.” Ý cười kéo dài tới tận đáy mắt hắn, đã tính toán xử trí con mồi trong tay như thế nào.

“Ngươi sẽ không…… đem ta giao cho đại thiếu gia Khương Thế Dung đi?” Nhất thời tưởngợng đến ba ngày trước nam nhân kia bị chặt hai tay,  nàng đáy lòng liền sợ hãi.

“Đem ngươi giao cho đại thiếu gia, thật là ý kiến hay.” Hắn chậm rãi đi lên phía trước, từng bước một đem nàng đẩy vào góc chết.

Nàng lui về phía sau, thẳng đến lúc lưng chạm góc tường, mới ý thức được chính mình đã không còn đường trốn.

“Không cần đem ta giao cho hắn.” Nàng cầu xin.

Tay hắn nắm lấy cằm nàng, nâng khuôn mặt thanh tú lên, làm cho hắn có thể cẩn thận thưởng thức vẻ con mồi đang sợ hãi. Hắn có một đôi mắt đẹp, trong bóng đêm càng thêm trong suốt xa xăm, giống như một đôi dạ minh châu, lấp loáng ánh sáng ngọc. “Ngươi không phải nói, nếu thua, ngươi mặc cho ta xử trí.”

“Ta… Đúng là nói như vậy, nhưng là… ”

“Ngươi nghĩ tới việc đổi ý?” Nàng hít sâu một hơi, không nói gì mà chống đỡ, chỉ cắn chặt môi.

Khi hai ngươi tiếp cận, trong người nàng dính hương thơm của rượu, cũng truyền vào mũi hắn.

Nhìn đôi môi đỏ tươi mỏng manh trên khuôn mặt trắng bệch, cùng với bị răng cắn càng trở nên đỏ bừng ướt át, làm người hắn dâng lên một cỗ nóng. dẫn dắt hắn dục vọng.

Hắn xử trí nàng, chính là lấy môi hắn, đoạt lấy môi của nàng.

Tràn đầy nhiệt năng chiếm lấy đôi môi mềm mại, doạ nàng choáng váng.

Ngọn lửa nóng xam nhập, giống như rươụ trắng nhập vào hầu nàng, dây dưa cùng cái lưỡi đinh hương của nàng, cố tình làm bậy, làm nàng trở tay không kịp.

 

“Ngô…… Ngô……”

Môi bị che lại, không kịp kêu cứu, mà cho dù có kêu được, chưa chắc đã có người nghe thấy.

Hay tay nhỏ bé bối rối, muốn đem hắn quái vật lớn lập tức đẩy ra, nhưng trong ngực hắn như tường đồng vách sắt, áp vào trước bộ ngực no đủ của nàng.

Thậm chí, một bàn tay không khách khí bao lại bộ ngực đẫy đà của nàng tuỳ ý vuốt ve đùa giỡn.

Bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, kháng nghị đánh hắn, nhưng chẳng những không ngăn cản được hắn đoạt lấy, ngược lại càng làm hắn không kiêng nể gì hôn nàng, sờ nàng, làm nàng giãy dụa chẳng những không có hiệu quả, dường như lại giống như đang lấy lòng hắn.

Hôn nàng, là ý nghĩ nhất thời dấy lên, mang một chút trừng phạt, nhưng Khương Thế Dung lại ngoài ý muốn phát hiện, chính mình dường như rất thích hương vị này, trong cơ thể bị dục hoả thiêu đốt.

Đôi tay cách xiêm y mỏng tinh tế thăm dò đường cong của nàng, nha đầu kia so với hắn tưởng tượng càng có phần thêm mỏng manh, cũng không như bề ngoài thoạt nhìn tinh tế.

 

Hắn hôn, tay hắn, đều tính xâm lược nàng, giống thổi quét mang đến phong vân, làm trong tâm nàng cơ hồ nhấc lên cơn sóng gió động trời, làm nàng sợ hãi.

 

Ông trời! Hắn hắn hắn — đại chưởng làm càn thế nhưng vói vào trong cái yếm của nàng sờ loạn —

 

Không! Không thể!

 

Nàng dùng sức đẩy ra hắn, cũng sử dụng hết khí lực bình sinh có được chạy ra bên ngoài, thoát đi hắc ám! Thoát đi hắn!

Nàng chạy thật nhanh tìm chỗ trốn, giống như đằng sau có quái thú ăn thịt người truy đuổi. Chạy thoát ra khỏi kho rượu, ra khỏi lâm viên, lướt qua khúc kiều, rốt cục chạy đến khi chính mình không còn khí lực, nàng mới dừng lại cước bộ, cả người nóng như than, quỳ xuống bên một gốc đại thụ bên một hồ nước thở hồng hộc.

Gương mặt lạnh lùng kia, đã khắc sâu vào tâm trí nàng, muốn quên cũng không được, nhưng nụ hôn của hắn, có chút gì đó không lạnh, giống như vậy nóng rực cường hãn, làm nàng vô cũng sợ hãi. Đến bây giờ, lòng nàng vẫn đang nhảy lên thật nhanh, không thể bình tĩnh trở lại.

Nhìn ảnh trong nước phản chiếu, chiếu rọi đôi môi đỏ tươi sưng vù hắn vừa hôn, làm nàng tâm hoảng ý loạn.

May mắn là nam nhân kia không đuổi theo, nếu không nàng thực không biết nên làm cái gì bây giờ.


Dùng nước ao rửa mặt, làm cho chính mình bình tĩnh một chút, nhìn xem thời điểm cũng không sớm, nàng đã đi lâu rồi, mau chút trở về mới được, may mắn nàng trí nhớ tốt, còn nhớ được đường trở về.


Nàng đứng lên, sửa sang lại trong phục cùng dung nhan, hít sâu vài hơi, hướng nhân phòng đi đến.

 

ẳă
Advertisements

6 thoughts on “Tửu Vương – Chương 2.2

Chém, chém nữa, chém mãi, chết cũng chém!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s